trang thông tin điện tử của những người việt xa quê

BÍ KÍP TÁN GÁI

in Nhăn nhở

Đêm nay mưa gió, ngồi bắn thuốc lào vặt, chợt nhớ ngày xưa đi tán gái, thấy mình quá ư phục mình. Hồi đó xong nghĩa vụ quân sự về, U tôi bảo ‘’U dấm cho mày con bé V, nhà nó bán phở đầu phố, nom nó cũng xinh và ngoan, tuổi cũng hợp…’’

Em V nhà bán phở thì tôi chả lạ, tôi học với thằng anh thứ hai nhà ẻm, cơ mà nhà ẻm đông anh chị em quá, lại bán phở và bán hàng nước, lúc nào cũng có kẻ ra người vào. Tán đâu dễ.

Các chị gái húi vào, tậu nghé trông mẹ con trâu, u mình đã chấm chỉ có chuẩn. Cậu triển đi, mấy chị góp tiền mua cho cậu con xe Cuốc nhật. Việc tán gái là của cậu. Khó tán được mới thích chứ dễ thì quá bình thường.

Nghĩ đến việc cả nhà treo giải bằng con xe Cuốc Nhật thì thích quá, chả gì cũng là cái thằng tôi mà không tán được em V, nhẽ mình hèn.

Bây giờ có điện thoại, intenet việc hò hẹn trai gái cũng dễ, chứ ngày xưa là cứ phải xông thẳng vào nhà con người ta, chào hỏi bu bá anh chị em, đi mòn ngõ, mòn lốp xe chứ chẳng đùa.

Tối tối ăn cơm xong, đóng bộ quả bò Levi’s với quả tông cỏong, sang nhà thằng bạn hàng xóm xịt trộm tý nước hoa của anh nó đi Tây mang về, Chai lờ no 19 thần thánh gì đó, cứ là thơm phức rồi lượn qua cửa nhà em V.

Ngày nào cũng thấy u em ngồi bán hàng, sợ bỏ bà chả dám vào, cứ lượn qua lượn lại đến mấy hôm mới nhận ra qui luật. Nhà em có ba chị em gái, chập tối thì u em bán hàng, cơ mà nếu khách thanh niên nom tử tế, tầm cỡ băm thì có bà chị lớn nhất em ra bán, nhỏ hơn chút nữa thì bà thứ hai, nghĩ chắc mình vào kiểu gì cũng được em V ra tiếp rồi. Nghĩ thì nghĩ thế thôi chứ lượn xe vẹt cmn bộ líp đề qua cửa quán nhà em rồi mới dám vào.

Kinh nghiệm tán gái nhiều năm, chốt lại là phải có bằng chai mặt, vừa biết đánh bả lại vừa biết thả thính, phải âm miu thì mới có tình yêu. Dăm ba cái vụ lẻ tẻ như đến nhà chào :

_Cháu chào bác.

_Không dám, chào anh

‘_Dạ bác có khỏe không ạ.

_Anh hỏi tôi khỏe để làm gì? Để đánh nhau với tôi à. v v và v v tôi kinh qua hết. Kể cả việc lắm ông nhà có con gái mà khó tính, giai đến chơi cả tháng toàn ông bố ra tiếp chứ nhất định không cho con gái ra, ngồi chán chê, hết chuyện nói, hết muốn vào thì sẽ ngửa mặt lên khen cái nhà gỗ đẹp, ông bố tâm đắc với câu khen đang thao thao bất tuyệt, tôi sẽ phán một câu xanh rờn ‘’nhà bác mà đốt thì cháy lắm nhỉ’’ cho ông ấy mang gạo muối ra tiễn tôi cũng đã từng…

Cuối cùng thì tôi cũng cưa cẩm được em V phở, cơ bản là không có duyên nợ với nhau nên sau đó cũng ngậm ngùi đứng nhìn theo em lên xe hoa với một thằng sĩ quan quân đội.

Thằng bạn hàng xóm động viên, buồn làm gì, đời còn dài, gái còn đầy, mai tao dẫn vào làng có mà ối gái…

Thế là lại triển theo thằng bạn. Có cô giáo cấp mỗi cũng xinh phết, tuy hơi chảnh nhưng kệ, làm con gái phải chảnh kiêu một tý mới có giá, cũng định một hai lấy em rồi, mấy tháng lượn mòn ngõ nhà em, mòn nửa đôi lốp Nhật. Cướp răng em suốt. Bòng bưởi kiểm tra kỹ lưỡng rồi mới dẫn em về nhà cho thầy u xem mặt.

Thời trẻ trâu ấy xem ra nhiệt huyết với việc gái gú. Làng nào có gái xinh là cũng có dấu chân tôi, cũng chỉ tán và hôn hít qua loa bên ngoài thôi chứ chả mần ăn chi cả. U tôi bảo làm thân thằng đàn ông, tán gái kiếm vợ là việc nên làm. Nhưng cấm mày phá đời con gái nhà người ta rồi bỏ của chạy lấy người. Đó là việc thất đức và đốn mạt. Yêu đứa nào thì tìm hiểu cho kỹ, lấy về làm vợ rồi muốn làm gì thì làm.

Bữa đưa em cô ‘’dáo’’ cấp mỗi về ra mắt thầy u xong cái đứt cước luôn, hồi đó bà nội tôi ốm nặng, em xuống thăm chưa kịp chào hỏi câu nào đã nhăn mũi tỏ vẻ khó chịu, đến lúc ra cửa lại nhăn nhó ‘’eo ôi…’’, tiếp đến chiều về thầy tôi bảo, xem ra con với cô ‘’dáo’’ không hợp ‘’ruyên’’ rồi, gái đến nhà chồng buổi đầu tiên mà chó cắn lỏng cứt, mắng không thôi thì chả phải điềm lành. Tiện thể chuyện đó cho em đứt cước khỏi phải nghe em phán ‘’eo ôi..’’

Tán hai ba đám nữa vẫn chưa làm nên trò trống gì, u tôi đang định làm cái lễ cắt tiền duyên cho tôi thì tôi dẫm phải cứt em ‘’ngan’’ nhà tôi bây giờ. Gớm hồi đó em trẻ, xinh ngoan và hơi ngu ngu. Yêu em đeck chịu được, ngày nào cũng gặp em mà tôi vẫn thấy nhớ, đang tầm trưa nghỉ xách vữa lại lượn xe đi qua ngõ nhà nàng nhòm tý mới yên. Tuổi trẻ nó dở hơi thế đấy, chả bù cho bây giờ, nom mặt thấy ghét. Lắm lúc chỉ muốn trả về nơi sản xuất ngay và luôn thôi.

Nhớ nhất một lần hẹn chở em ‘’ngan’’ ra bờ đê ngắm trăng để tiện việc cướp răng, đi đến ngõ nhà em không hiểu sao chốc chốc lại buồn đánh rắm. Ngồi trong nhà chờ em phải nhịn rắm bần thần cả người. Cũng may tôi thông minh, hôm đó bảo em cái gác ba ga sau mới gãy chưa hàn được, em ngồi dóng xe, vừa được ôm em lại rắm rít thả thoải mái, lượn đường ôm trọn em trong tay hít hà tóc em, nghĩ sướng sướng là. Đúng là trong cái rủi lại có cái may…

Mấy ngày về thắc thỏm nghĩ bụng, chắc chắn chỉ tại cốc nước của thằng bạn, bữa nào qua cũng xịt trộm nước hoa nên nó thâm thù, nó thả lá thị vào ấm nước để mình đánh rắm, hồi tối sang chờ nó uống lấy uống để đây mà.

Quân tử báo thù mười năm chưa muộn. Bữa đó nó có phỏm mới, con bé xinh và ngoan đáo để, nó rủ hai thằng vào cho đỡ ngại. Ừ thì đi cùng, nắm rõ thông tin nhà em có con chó to lắm, tôi thủ ngay hòn đá cuội tý xiú trong túi quần, hai thằng vào sân, dựng xe xong, thằng bạn đang cháu chào hai bác thì tôi búng viên sỏi giữa đầu con chó, con chó kêu oẳng phát rồi cắn ầm lên, cu cậu chạy vào trong nhà, tôi co
giò phóng ra ngõ, con chó đuổi theo, tôi ôm cột cổng nhẩy lên cây, mồm nói đủ cho thầy em đang chạy theo đánh chó nghe thấy: “ông chấp cả nhà mày..’’ Sau bữa đó thằng bạn bị cấm lai vãng luôn.

Công cuộc lấy vợ phải nói gian nan, giờ chỉ nghĩ trường đoạn thế thôi đã sởn da gà, nên mấy lần em ‘’ngan’’ đánh mắng rồi dọa bỏ, tôi đều năn nỉ xin lỗi để em tha thứ không bỏ tôi. Mấy giờ rồi mà còn phải đi tán gái. Nhẻ!

Loan Ngẫn

Trả lời

Your email address will not be published.

*

Latest from Nhăn nhở

HỊCH FACEBOOK

Ta thường nghe: Giang hồ ác hiểm, Facebook tào lao người ma

KEM MÚT

Những đứa trẻ nào đã trải qua thời bao cấp chắc chắn

HỊCH CÍU LỢN

ta thường nghe việc cỗ bàn bất luận nhỏ to thường có
0 0
Go to Top