BỊ HIẾP DÂM HỤT

in Chu du đây đó

Mùa đông năm đó em đi Bắc Kan công tác, bên dự án họ trả cho cả tiền thuê xe nhưng phụ nữ vốn tiết kiệm và nhất là phụ nữ nuôi con một mình như em. 😍 nên em đi xe Bus.

Lần đầu đi Bắc Kan nên em ra bến Mỹ đình hỏi một ông anh xã hội và anh ấy dẫn ra xe. Chuyến lên an toàn.

Lúc về, kết thúc buổi tư vấn vào lúc 5h30 chiều, em được cô bé điều phối viên dự án đưa ra bến xe. Bến xe miền núi vắng hiu hắt, chẳng còn xe nào về Hà nội, toàn xe về Thái nguyên. Trời lúc đó rét 11 độ. Em lang thang ra cổng bến hóng hớt ở hàng nước.
– giờ này không có xe về Hà nội đâu,
– chờ 12h đêm có xe Cao bằng về qua thì đi
– đi xe Thái nguyên về rồi bắt xe tiếp về Hà nội nhưng cô phải cẩn thận đêm hôm ở bến xe vì nghiện nhiều lắm
Mỗi người ngồi quán nước nói một câu làm em camarun vì lạnh và lo lo..
Một lúc có một người đàn ông cất tiếng, trông anh ta không giống người dân ở đây;
Này em, xe anh đang rửa bên kia, tí anh về Thái nguyên, anh cho em đi nhờ xe về đó rồi tính tiếp chứ giờ này không có xe đâu. Nói rồi anh ta đứng dậy trả tiền nước đi lấy xe. Em thấy anh ta ăn mặc lịch sự, có phần trau chuốt nên cũng yên tâm.

Chờ một lúc thì bà bán nước nói: cô đi xe ôm xuống cái dãy quán chuyên bán đồ ăn đêm cho xe khách, xe con rồi xem có xe nào mà đi về, chờ ở đây lạnh lắm! Mà sao cô về vội vậy, sáng mai hãy về.
– dạ, cháu còn con nhỏ ở nhà.
Nói rồi cô bắt xe ôm đi đến dãy quán. Cả dãy quán có đến 6,7 hàng cơm phở nhưng vắng đìu hiu, có phần lạnh lẽo hơn khi đối diện bên kia đường là những dãy núi đá sừng sững lạnh lẽo bắt đầu phủ sương khói chiều muộn.
Em chọn một cái quán có vẻ ấm áp một chút rồi gọi một bát phở. Vừa ăn vừa hỏi thông tin xe về Hà Nội. Vẫn là một câu trả lời như lúc ở quán nước; chờ xe Cao bằng lúc 12h đêm 🙁
Nghĩ đến 2 đứa con ở nhà mà sốt hết cả ruột, em ngồi đếm những cơn gió buốt luồn quá cái quần tất lưới mỏng tang (điệu cơ, sướng đời 😂)
Có một chiếc xe con màu đen từ từ tiến vào quán, em thờ ơ . Người đàn ông mở cửa xe chính là cái người lúc ở bến xe nói cho em đi nhờ; anh tìm em mãi, sao không chờ anh?
Ôi, em xúc động đan xen nỗi vui mừng. Em xách đồ ra xe mà chẳng nghĩ ngợi gì. Mở cửa sau xe em thấy toàn hồ sơ giấy tờ, đang định xếp gọn để ngồi thì anh ấy bảo: em ngồi trên đi, để túi đồ phía sau. Lúc đó là 7h30 tối.
Xe chạy, nhạc không lời nhẹ nhàng, đường vắng heo hút thi thoảng mới thấy ánh đèn nhà dân ven đường.
Anh lái xe nói chuyện rất thân thiện cởi mở, mùi đàn ông ở cơ thể anh ta cũng rất rất dễ chịu 😂
Đi được khoảng 20km anh ấy đi có vẻ chậm và chuyển chủ đề: về Thái nguyên muộn lắm, anh sợ em gặp nguy hiểm…hay mình quay lại Ks 10 tầng nghỉ rồi mai anh cho em tiền đi taxi về (ks 10 tầng là ks to nhất của BK lúc bấy giờ). Vừa nói anh ta vừa móc ví lấy ra khoảng 4 tờ 500k đưa cho em, tiện thể đưa cho em xem bằng lái xe, anh ấy tên Tuấn (anh Tuấn ơi, còn nhớ em không? 😜😜😜)
Đm, lúc ý trong xe rất ấm mà em run như đứng đường giữa đêm sắp gặp ma (em sợ ma). Em liếc xung quanh chả có cái chó gì để tự vệ ngoài đôi giầy cao gót 12p của em vừa cởi ra cho thoáng chân.
Xe dừng hẳn bên lề đường, xung quanh tối om toàn rừng là rừng
Ôi mẹ ơi, em sắp bị hiếp dâm ư? 4 năm nay em không có đàn ông rồi, thích quá! 😜😜😜Nghĩ vậy thôi nhưng em sợ HIV bỏ mẹ.
Anh ta nhoài sang ôm em, ôi mùi đàn ông của anh ta mới quyến rũ làm sao, ko phải mùi của nước hoa, xà phòng hay dầu gội mà là mùi đàn ông chuẩn 😂😂 (các Cụ, Mợ đừng cười em, cứ thử 4 năm ko có zai/gái xem có giống em không? Bản năng mà) khi tay anh ta bắt đầu sờ vào đùi em để tìm kiếm thì em giật mình, em bật khóc: anh đừng làm thế! Nếu anh làm gì em thì một là anh chết hai là em chết mà em chết là cái chắc vì anh to khoẻ ntn, em mà chết thì con em mồ côi anh ơi, tội lắm!
Anh ta đang hùng hục thế mà khựng lại hỏi: sao con em mồ côi? Vì chồng em chết rồi, em một mình nuôi con mà 1 đứa bé còn bị Khuyết tật. Lần này anh ta dừng hẳn, ngồi tử tế lại và hỏi chuyện…em kể lể đau thương lắm!
Anh ta thở dài, gục đầu xuống vô lăng một lúc (e đoán chắc cho dịu cơn dục vọng xuống): em trông xinh thế này mà sao vất vả quá! Em cho phép anh ôm em một lần nữa được không?
Chả hiểu ma xui quỷ khiến thế nào mà em gật các bác ah, vừa xụt sịt cái mũi vừa cho anh ta ôm, anh ta ôm chặt, người em muốn nhũn ra. Lúc này lại muốn về Ks 10 tầng ngủ, thế mới đểu 😂. Rồi anh ta nói: mai anh phải đi làm sớm nên không thể đưa em về Hn được, anh quay đầu xe đưa em về chỗ cũ để bắt kịp xe CB xuống nhé!
Em im lặng gật đầu.
Suốt chặng đường về 2 người cứ im lặng.
Gần về đến nơi thì gặp xe chuyển phát nhanh của Viettel, anh ta nháy đèn xe rồi đưa em lên xe, không quên xin sđt của em và trả 60k tiền xe cho em nữa.
Suốt dọc đường về HN anh ta gọi điện tới 3,4 lần chỉ để hỏi em về tới Hà Nội chưa? Bắt taxi cẩn thận. Rồi anh ta bảo không sao ngủ được vì em và câu chuyện của em. Nếu có dịp ctac Hà nội anh í sẽ tìm em (mãi chả thấy tìm 😂)

Cụ nào biết anh Tuấn quê BK hoặc TN vui lòng chỉ vô đây đọc stt giùm em hoặc nhắn em bây giờ chứ hông phải em cụa ngày xưa nứa, tìm anh 😁

Thuỷ Nguyễn

Trả lời

Your email address will not be published.

*