TIỂU THUYẾT CỰC NGẮN CỦA LÊ HÀ NGÂN

in Truyện

CHƯƠNG I
Tiếng kèn trống cất lên ai oán, điệu Xuân Nữ, Lâm Khốc thê thiết, phường bát âm trổ tài làm nhà hiếu cũng mủi lòng thổn thức khóc theo. Năm nàng dâu lăn lóc, bên linh sàng kẻ quá cố. Tiếng kèn của gã nỉ non, như kể lể thổn thức cho số kiếp kẻ bạc mệnh nằm kia. Năm cái mũ mấn cùng gục xuống. Tiếng kèn chợt vút lên như hội ngộ và chia xa. Một cái mũ mấn quay lại phía hắn. Nước mắt đầm đìa nhìn kẻ thổi kèn, rồi cúi xuống. Mũ mấn thứ hai quay lại phía hắn rồi gục xuống. Một hai…ba…bốn …rồi năm. Nhạc hiếu đã chuyển sang điệu khác, không còn lâm li nữa mà réo rắt giai âm. Lão đánh trống đang múa tít dùi trống biểu diễn như thi triển võ công, thì tiếng kèn im bặt. tay lão bị giật dùi trống văng ra, chưa kịp hoàn hồn, thì tai đã nghe:
– Bố biết không, năm đứa con dâu nhà này đang ngồi chầu bên quan tài ỉ ôi kia kìa, đều là người yêu cũ của con đấy!
– Bố khỉ! Làm hỏng điệu Phu hồ của tao! Thổi kèn tiếp đi…
– Lạy hồn! Đây là điệu Thu Hồ của cải lương chứ không phải Phu hồ đâu, giời ạ!
CHƯƠNG II
– Ôí mẹ ơi! Từ rày càng ngày càng xa, con biết làm sao đây mẹ ơi…
Thị gào to nức nở ai oán như một nàng dâu chí hiếu….
Qủa quýt trên mâm ngũ quả đặt trước linh sàng, vừa bị kều hụt, giờ lăn lóc lại phái gã thổi kèn. Hắn nhanh tay lượm cho vào túi áo. Tiếng kêu gào của thị chợt tắt lịm, thị khô họng thèm chua lắm rồi….

CHƯƠNG III

Tiếng kèn của gã đang cao trào nhất, lúc lắng xuống, lúc vút lên, tiếng kèn ngọt hơn bất cứ tay kèn nào của phường lâm khốc. Hắn là lính mới, chỉ mới tập sự thử giọng kèn, nhưng đã được ghi nhận bởi một giọng kèn lạ đầy triển vọng. Đoàn Lênh Loang xinh đẹp, kẻ hay thơ nhất xóm văn chương là kì phùng địch thủ của gã, bữa nay cũng qua viếng đám hiếu. Nhìn gã phồng mang trợn mắt cho tiếng kèn, cơn ấm ức của thị trỗi dậy. Nhớ bữa gã chê thơ mình. Nhìn gã thị nở nụ cười xinh như mộng, lẩn nhanh ra vườn sau nhà hiếu.
Qủa khế xanh biếc, mọng căng, như trêu tức gã thổi kèn. Đoàn Lênh loang, hồn nhiên đưa lên miệng nhai rau ráu và xuýt xoa nhăn mặt vị chua. Tiếng kèn đang tò te, tí toét, thì bỗng nhiên thành đỏ choe, đo choét
và câm bặt…. Thị hớn hở ve vẩy bước ra khỏi đám hiếu…

Lê Hà Ngân

Trả lời

Your email address will not be published.

*