in Truyện

Năm nay học gần hết lớp vỡ lòng mà nó đen đúa bẩn tưởi bé quắt như một đứa trẻ lên năm, quần áo bẩn lem nhem cáu ghét.
Trời mùa đông gió mùa đông-bắc đem theo sương mù thồi vù vù từ ngoài sông quẩn trong mưa phùn rét cắt da cắt thịt mà nó cũng chỉ khoác trên người cái áo gió đồng phục mỏng tang dưới quần ngố hôm thì dép rách có hôm nó bỏ quên đâu mất nên cứ chân trần sục dưới bùn đến trường,ngồi trong lớp đôi mắt ông cụ non của nó cứ dõi ra khoảng không vô định ngoài kia, không biết nó đang nghĩ gì, cái đầu gà gật nó rũ xuống bàn học như tàu lá héo,nó thiếp đi, cơ mà nó đói,các cụ bẩu rồi “có thực mới vục được đạo” mà đói thì cần gì phải học với một đứa trẻ đang tuổi ăn tuổi chơi.
Cô chủ nhiệm lại được một phen hú vía chạy đôn chạy đáo từ lớp lên văn phòng huy động đồ ăn, uống, sữa tươi, quà vặt các cái của các bạn vậy là qua được cơn đói của buổi sáng đến trường mà không có gì lót dạ nó mới đói quá lả đi.
Nhà nó nghèo lắm, không biết có được gọi là nhà hay không nữa, ông bà nội nó để lại với ba gian một trái cất trên nền sát ven sông Hồng, trong nhà chẳng có thứ gì đáng giá lấy dăm chục bạc, mái ngói xô nghiêng có chỗ dui mè mục quá đã oằn xuống chưa biết sụt xuống lúc nào, tường vôi loang lổ những mảng vữa rơi ra để lộ lớp gạch xây đã mủn đỏ loang lổ nhiều chỗ tường lún nứt toác nhìn ra được cả bên ngoài,mùa con nước lên từng dòng nước cuồn cuộn đục ngầu xoáy tròn sôi lên ùng ục có thể cuốn phăng cả nền đất vườn và nhà đi bất cứ lúc nào.


Bố nó theo người ta rủ rê đi lên mãi mạn ngược Lào Cai làm phu khuân vác rồi quen đưa mẹ nó về ra xã đăng ký hẳn hoi làm mấy mâm ra mắt họ hàng láng giềng chòm xóm vậy là nên vợ nên chồng.
Cuộc sống cứ luẩn quẩn trong cái vòng đói nghèo tẻ nhạt cứ chầm chậm trôi qua như thế cho đến cái ngày định mệnh, cả ngày nó cứ mếu máo không thấy mẹ đâu ,cho đến tối bản năng của trẻ con là vậy vốn đã quen với hơi ấm từ người mẹ nó gào gọi mẹ khản hết cả tiếng ,mẹ nó không về,mẹ nó bỏ về ngoại.
Lần lữa mãi cuối cùng bố nó mới vay mượn chuẩn bị đủ tiền gói ghém cất công đi tìm mẹ về cho nó.
Lên đến nhà ngoại thì trời cũng đã nhá nhem tối, cả nhà đi làm hết chỉ có mẹ của nó với một người đàn ông lạ lắm bố nó chưa gặp bao giờ, bên bếp lửa họ ăn tối rúc ríc đong đưa nói cười với nhau, bố nó nhìn thấy tất cả xông vào bắt tại trận, tẩn cho tình địch một trận tơi bời khói lửa rồi xách đồ nuốt hận vào trong quay đầu về xuôi luôn.
Nó chính thức mồ côi mẹ từ thời khắc ấy.
Hôm nay buổi học cuối cùng nó buồn lắm vì cả lớp hơn 30 bạn cô phải cho nó bị lưu ban học lại lớp 1, nó lành lặn hẳn hoi mà viết cũng không thành tự,còn không bằng mấy bạn khuyết tật trong lớp,đã đành nó không đủ tố chất thể lực, bị khiếm khuyết về tâm hồn thiếu sự yêu thương săn sóc từ bố mẹ.
Nhà nó nghèo đến rách bươm như xơ mướp vậy nhưng chỉ mới đây thôi mới được mấy ông chính quyền công nhận là hộ nghèo,nhà nó còn được công nhận sau mấy hộ có nhà hai tầng mái bằng hay cấp 4 khang trang có hộ còn làm kinh doanh ,hai vợ chồng biên chế nhà lước họ còn giấu bớt đồ dùng tiện nghi các cái như tivi màn hình phẳng, tủ lạnh,máy giặt xe tay ga,… để khi cán bộ đến kê khai đến không thấy.
Như thường nhật bố nó làm phu hồ,đi từ sớm có hôm tối mịt mới về. Nó ở nhà một mình sáng dậy lúc nào thì tự mò mẫm ăn uống rồi đi học. Chẳng có gì ngoài cơm nguội,khó nuốt thì chan nước,thêm chút nước tương, hôm nào tươm tươm bố nó thong thả thì còn up được cho nó bát mì tôm rồi tiện đường đi làm thả luôn nó ở cổng trường.
Trưa nó về lại lục cơm nguội, bữa tối chờ bố đi làm về hôm nào không rượu chè gì còn tỉnh táo thì nó còn được ăn cơm còn bố nó cứ khật khà khật khưỡng vác được xác về rồi ngã uỵch ngoài sân nó chỉ còn nước nhịn đói.

* * *

Hôm rồi cũng vậy,bố nó đi làm đúng vào ngày đổ mái chắc được nhà chủ chiêu đãi mời cơm rượu nên ngất ngây con gà tây, đến tối mịt cũng chẳng thấy bố về, đói quá mò sang ông bà nội cách xóm bên.
Ông bà nội nó cũng nghèo lắm chẳng có gì có mỗi căn nhà rách để lại cho bố con nó rồi hai ông bà kéo nhau sang ở với bác, mọi cái đều phải nhờ vả hết vào vợ chồng anh con trai có điều kiện hơn chút này.
Ông bà nó cũng thương nó lắm nhưng lực bất tòng tâm cũng chẳng biết làm thế nào.


Bước cao bước thấp chân bước theo bản năng, bụng quặn lên cơn đói cồn cào cuối cùng nó cũng đến được nơi cần đến, nó mò vào bếp mở nồi,nhà bác ăn tối rồi nhưng vẫn còn bao nhiêu cơm còn nóng hôi hổi, đói quá nó cứ thế vục hai tay bốc cơm nguội ăn ngấu nghiến cho đến khi thằng anh con bác học lớp 4 lớp năm trên nhà đi xuống la lên:
– A, bắt được thằng ăn vụng rồi nhớ,bố ơi có thằng vào bếp ăn vụng cơm nhà mình.
Thằng anh họ to gấp đôi giơ nắm đấm lao vào, nó co giò chạy như ma đuổi hai tay vẫn nắm hai nắm cơm.
Kể từ hôm í nó sợ quá chẳng dám mò sang nhà bác nữa.

* * *

Hôm bố nó ra trường nhìn cái xe máy từ đời Hồ cẩm đào cà tàng yên xe rách nham nhở, bộ dạng quần áo lem nhem quần ống thấp ống cao, trao tận tay gần triệu bạc tiền mặt cộng với sách vở đồ dùng học tập, cả quần áo quyên góp nữa mặt bố nó cười như mếu khi cô hiệu trưởng bảo:
-Nay có tiền rồi, anh đóng luôn tiền học còn thiếu cho cháu đi.
Cô hiệu trường giải thích thêm:
– Đấy là tiền buổi hai rồi nhiều khoản khác nữa nhà trường đã linh động miễn giảm cho cháu rồi đấy nhưng anh thông cảm nhiều khoản khác chúng tôi vẫn phải thu đủ theo chỉ tiêu quy định của nhà trường và chủ trương của UB xã.
– Dà vầng, em biết, em sẽ đóng đủ cho nhà trường ạ,các cô cho em xin phép em về còn kịp đi làm.

Đút vội tiền vào túi,xếp mớ sách vở quần áo lên cái giỏ xẹo xọ đằng trước bố nó quay đầu, cong mông đạp một series cuối cùng chiếc xe thủng pô cũng chịu nổ ùng ùng nhả một làn khói đen sì oằn mình lướt nhanh ra khỏi sân trường để lại đằng sau bao ánh nhìn, những cái lắc đầu ngao ngán.
* * *

Buổi học cuối cùng sau lễ tổng kết,nó ngồi thu lu vào một góc lớp buồn so. Vậy là sau thông báo của cô chủ nhiệm sang năm nó không được lên lớp 2 học cùng các bạn mà phải học lại lớp vỡ lòng. Tan trường, bạn thì bố mẹ đón đưa còn các bạn nhà gần hơn thì tản bộ tíu tít từng nhóm nhảy chân sáo cười nói ríu rít. Nó nhỏ thó lầm lũi chân thấp chân cao lê bước lẻ loi,bóng nó đổ trên triền đê đường làng ngoằn ngoèo những vệt bánh xe còn hằn lại sau mấy ngày mưa rả rích thành lối mòn vắt qua những miệng vũng nước ổ trâu ổ gà lấp lóa.
Cuộc đời nó có lẽ cũng giống như những lằn bánh xe kia,vết nọ chồng lên vết kia quanh co quanh co qua những sình bùn và đích đến vẫn là phía trước.

Minh Quang Vũ

Trả lời

Your email address will not be published.

*