CHIẾC ÁO MÙA THU 

in Tản văn

Tôi có một người em gái nhỏ. Ham máu giang hồ tung bước trời xa, mải miết về phương Nam xa xôi, một vùng đất nghe nhiều người nói nắng rực rỡ quanh năm. Đó cũng là vùng đất thiếu cái lạnh buốt tê tái của xứ Bắc khi vào đông, thiếu hơi nồm ẩm thấp của mùa xuân khi vừa qua tết. Và tất nhiên, không thật có nhiều ngày nắng vàng tươi dịu dàng trên từng mái phố với lá vàng rơi khắc khoải khi tiết trời vào thu của xứ Bắc Hà…


Càng đi về phương Nam, mùa thu càng ít lá vàng, thậm chí không có lá vàng, vì thực chất không có mùa thu. Lá vẫn cứ xanh và không chịu rụng, lá vẫn cứ mãi mê quang hợp để cây trái ngọt ngào. Chắc chắn khi thưởng thức hoa thơm trái ngọt của phương Nam, trong vườn cây rợp bóng lá xanh, không ai có thể ngăn cản một trời thu ước lệ trong tâm hồn thi sĩ đầy lá vàng rơi và từ đó cảm hứng thi ca vẫn mãi dâng trào.
Cảnh vật, đất trời vào thu luôn mang một cảm giác man mác gợn buồn nhưng lại là thời điểm thiên nhiên rực rỡ và quyến rũ nhất trong bốn mùa. Những con đường nhuộm sắc vàng rực rỡ của lá, kèm theo cái lạnh dịu nhẹ và không khí dễ chịu khiến cho lòng người như vỡ òa trước vẻ đẹp khó cưỡng của mùa thu.
Em tôi yêu bốn mùa của miền Bắc. Nhưng có lẽ em yêu hơn cả là mùa thu. Ngày còn nhỏ lấm lem áo phông quần cộc, nó tha thẩn đuổi bắt những con chuồn kim cạnh bờ ao. Những con chuồn chuồn ớt đỏ thắm rồi véo von “ Chuồn chuồn có cánh thì bay, có anh cu Tí dang tay bắt chuồn”. Em ngẩn ngơ trước những bông hoa mướp cuối mùa vừa rụng xuống. Những đêm trăng sáng em tôi thường ngồi bên bà nội xem bổ cau và nghe đọc ca dao:
“ Cốm xanh hồng thắm đưa duyên
Ai đi hỏi vợ làng bên thẹn thùng”
Và càng ngạc nhiên khi nghe bà thở dài. Tiếng thở dài loang trong gió thu. Bà lại nhớ về thời con gái xa xưa. Cô gái cầu Đông hay chữ, đảm đang khung cửi guồng xa mơ một ngày kia bên chàng đọc sách, bên nàng quay tơ. Thế rồi giữa mùa thu bà về làm vợ ông tôi không như ước nguyện để “ cau Liên Phòng nhớ giầu không thôn nào”. Tiếng thở dài như dầy hơn và ướt đẫm sương thu. Ánh mắt em tôi sóng sánh trăng khi ngước nhìn bà. Nó bé quá chẳng thể nào hiểu hết được tiếng thở dài ấy. Em nhanh tay xoa những miếng cau vừa bổ vào nhau. Xoa cho ngạc cau hồng ửng lên như màu má gái chưa chồng. Và sếp đều vào nong phơi để ngày mai tắm nắng.
Thu trôi qua! Và thu lại đến. Em tôi càng yêu mùa thu hơn khi em xa quê vào tận Sài Gòn lập nghiệp mà lòng vẫn rưng rưng khi nhớ về xứ Bắc. Em vẫn thường gửi cho tôi những trang văn của em viết về mùa thu. Và như bao cô nàng đa cảm xa quê khác, mùa thu trong em thường nhiều dĩ vãng. Thật nhiều!
Tôi thấy mùa thu trong những câu thơ, hay bài tản văn của em là hương hoa sữa vướng víu khôn nguôi, trong từng con đường của Sài thành mà em vẫn chợt nhận ra xốn xang hoa sữa của phố Nguyễn Du hay hồ Thiền Quang Hà Nội.
Vẫn nhận ra những góc cà phê quen thuộc xưa em với bạn bè thường ngồi nơi nhà thờ lớn Hà Nội mỗi sáng chủ nhật. Vẫn nhận ra loài hoa Sưa trắng sáng ngang trời thường nở chừng mươi ngày vào đầu xuân khi trời còn lành lạnh mà nghe đâu đây đã ăm ắp xuân non. Chợt thấy Hà Nội vẫn bồn chồn trong mỗi bước em đi.
Tôi không có nhiều kỷ niệm mùa thu, về Hà Nội như em, nhưng tôi lại nhớ biết bao nhiêu, những bài văn, những câu thơ viết về mùa thu.
Bạn biết không? Trong dải đất hình chữ S này, đâu đâu cũng có thu về.
Có điều mùa thu ở mỗi nơi mỗi khác, mùa thu cuối chiều Đà lạt xanh xao xa vắng, bước vào thu, Đà Lạt là những ngày nắng ráo với những tia nắng vàng đang xuyên qua tán thông. Gió thu nhè nhẹ làm cho tiết trời Đà Lạt hơi se lạnh buổi sớm với sương bao phủ, khiến cho người ta thèm một chút hơi ấm để xóa đi cái cái lạnh của thu. Mùa thu biển Vũng tàu chộn rộn nồng nàn mùi hoa dại bên đường, bên vạt áo heo may em găm đầy cỏ. Và mùa thu phương Nam thì lại như một khoảnh khắc bất thường, thoắt ẩn thoắt hiện làm cho ta muốn xúng xính áo quần cũng e ngại. Thu ấy ngắn ngủi và đường đột như một tiếng gõ cửa dội vào lòng ta những đêm không ngủ…
Và mùa thu trong thi ca, mấy ai mà không có lần rung động viết lên những câu thơ về mùa thu khi thời tiết chuyển mùa. Nếu như Phạm Tiến Duật đã từng viết về mùa hè thật hay: “Trái nhót như bóng đèn tín hiệu / Trỏ lối sang hè ”.Thì Nguyễn Đình Thi lại thật tài hoa khi viết : “Người ra đi đầu không ngoảnh lại/ Sau lưng thềm nắng lá rơi đầy”. Và Trịnh Công Sơn lại tinh tế viết về mùa thu Hà Nội: “Hà Nội mùa thu, cây cơm nguội vàng, cây bàng lá đỏ, nằm kề bên nhau, phố xưa nhà cổ, mái ngói thâm nâu…”
Mùa thu như chiếc áo đổi màu. Mỗi người mặc vào lại mang một màu sắc khác. Màu sắc ấy đã và đang tạo cho cuộc đời cho thi ca.

Lê Hà Ngân

Trả lời

Your email address will not be published.

*