LỜI THỀ CỎ MAY

in Tản văn

Tôi biết cô trong một lần đi giao lưu cùng gr fb. Buổi ọp đó khá đông và các người đẹp rất tự tin trong xúng xính váy áo. Tôi sa đà cùng các nàng đến nỗi không uống cũng say. Cô không gây ấn tượng lắm bởi vẻ ngơ ngơ và rụt rè. Hình như hôm ấy cô chỉ ngồi im một chỗ và mỉm cười nhã nhặn với tất cả mọi người. Thậm chí tôi cũng không nhớ nổi khuôn mặt cô ra sao. Có lẽ tôi sẽ quên cô giống như bao người tôi đã gặp trên đường đời nếu như không có buổi chiều định mệnh ấy.

Cô đến thành phố tôi ở để thực hiện một dự án về trẻ mồ côi. Không biết có phải do tà áo dài tím cô mặc hoặc là do sự thương cảm với những đứa trẻ, mà không, có lẽ là do sự dịu dàng của cô mà hình ảnh của cô lại lung linh trong mắt tôi đến vậy. Tôi cũng không biết nữa. Tôi tìm gặp cô. Cô đón nhận sự thân thiện của tôi một cách khá thận trọng. Trong nửa tháng cô lưu lại thành phố này, chúng tôi chỉ cùng nhau ngồi ngắm hoàng hôn trên mặt hồ và nói về văn chương. Không ngờ cô đọc nhiều đến vậy. Cũng không ngờ cô có những hiểu biết và suy nghĩ rất sâu sắc đến thế. Tôi cứ hình dung có lẽ cô đã phải trải qua rất nhiều giông gió thì mới có được góc nhìn đặc biệt ấy. Tự dưng trong lòng tôi vương vấn.

Khi đã đủ thân thiết, đủ tin tưởng rồi tôi mới biết được cô là người có nghị lực và thật nhân hậu. Chúng tôi trở thành bạn thân của nhau. Cô hỏi tôi có muốn là bạn của cô mãi mãi không. Tôi cười ngất rồi thề suốt đời này sẽ là bạn của cô.

Càng là bạn thân, tôi càng cảm thấy cần có cô trong đời, càng khao khát cô. Tôi yêu cô, yêu thật sự. Vậy mà tôi phải cố gắng là bạn thân của cô mặc dù trong lòng dậy sóng. Chúng tôi vẫn gặp nhau, vẫn ngồi cùng nhau với ấm trà mạn trong ráng chiều bên hồ. Vẫn kể cho nhau nghe những câu chuyện không đầu không cuối man di tỉ muội. Dưới ánh nắng cuối ngày được hắt lên từ sóng nước, nhìn cô như được tạc bằng đá. Mơ hồ và lạnh lẽo. Không biết bao nhiêu lần tôi muốn cầm tay cô, nhìn sâu vào đôi mắt cô và nói thật rõ ràng cho cô nghe ba tiếng : Anh yêu em. Không biết bao nhiêu lần tôi muốn ôm cô thật chặt và đặt lên đôi môi mềm mại của cô một nụ hôn sâu. Cũng không biết bao nhiêu lần tôi muốn gào lên cho tất cả mọi người biết rằng tôi yêu cô. Vậy mà tôi không thể làm được bởi giữa tôi và cô đã đặt một lời thề.

Tôi không đủ can đảm bước qua lời thề vì tôi biết nếu tôi phá bỏ lời thề thì tôi sẽ mất cô vĩnh viễn. Tôi ghét lời thề này. Tôi cứ ước lời thề như cỏ bay khỏi cuộc đời tôi mà găm vào những gã đàn ông khác.

Chiều nay có một gã trai ngẩn ngơ nhìn lá vàng rơi và lẩm nhẩm :
“Trăng vàng đêm ấy, bờ đê
Có người ngồi gỡ lời thề cỏ may…”

Mai Lê

Trả lời

Your email address will not be published.

*