Ở GIỮA HỒN QUÊ

in Thơ

Hôm nay tôi đi dọc miền Gia Viễn – Ninh Bình. Nhìn những làng quê, những lũy tre, hàng cau.. in bóng xuống đồng chiều mênh mang nước. Bất giác thấy một vùng quê như còn rất quê xưa… Đó chính là quê của Cụ Chánh làng ta.

Quê như thế, làng như thế bảo sao mỗi khi xa quê không đau đáu nỗi niềm, hỏi ai đi xa mà không nao lòng thương nhớ. Hình ảnh quê làng ấy còn lung linh còn lãng mạn còn lay động tâm hồn ta biết bao nhiêu khi ta nhớ về những kỷ niệm gắn bó với hình ảnh bờ tre, giếng nước, hàng cau, dòng sông bến nước và cánh đồng mênh mang hương lúa, chấp chới cánh cò…

Chỉ có tình yêu quê hương lắm lắm mới có thể khắc họa những hình ảnh quê hương, những kỷ niệm ngọt ngào để khi đọc lên ta dâng trào cảm xúc và da diết yêu quê.

Xin trân trọng giới thiệu bài thơ mới toanh của Cụ Chánh. Một thi phẩm trữ tình làm lay động tâm hồn và chạm đến nỗi niềm của những người con xa quê.

Trịnh Đình Nghi

***

Ai về tắm giếng làng đêm trăng sáng
Dệt trăng vàng khoác áo lên vai
Dòng nước mát quê nhà gột rửa
Bao nhiêu năm cát bụi đường dài.

Ai về tắm dưới hàng cau hiên trước
Ngọt lịm môi chum nước của bà
Cau ra trái rồi mo cau lại rụng
Lá trầu vàng nhớ tay hái mùa xa.

Ai về tắm bến sông ngày xưa cũ
Khoả đôi tay ôm mây trắng vào lòng
Nhớ nón lá em chân trần gánh nước
Biết bây giờ sang bến đục hay trong?

Ai về tắm cơn mưa rào mùa hạ
Chị run run áo mỏng trên đồng
Có người định cau trầu dạo ấy
Mãi chưa về, nghiêng ngả ngọn trầu không.

Ai về tắm dưới đồng chiều nước nổi
Con nước lên, nước lại giật lùi
Chị ngồi ngóng thuyền nan xuôi ngược
Đồng chiều giờ nước cạn,
Cũng đành thôi.

Ai về tắm trong lời ru một thuở
Gió quê nhà ru lại mảnh hồn quê
Mắt đau đáu dõi theo bàn chân mỏi
Chở che cho muôn nẻo đường về.

Bùi Chánh

Trả lời

Your email address will not be published.

*