TRÁI KEO, MÓN ĂN GỌI TÊN KÝ ỨC…

in Phong vị

Tình cờ lần ghé nhà anh Gồ, tôi thấy lại hình ảnh trái keo, một loại trái đã từ rất lâu, lâu lắm tôi đã không thấy sự tồn tại của nó, cả trong trí nhớ, một sự lãng quên vô tình sống dậy… tuổi thơ.

Mỗi ngày đến trường, bọn con nít chúng tôi phải đi bộ, đi rất xa, nhưng trẻ con có biết mệt hay nắng nôi là gì, không có gì cản trở sự vô tư vô lo của chúng. Bọn tôi cũng thế, và con đường đến trường luôn hấp dẫn chúng tôi. Con đường đó rất đặc biệt, không phải như bây giờ. Trên con đường đó có rất nhiều hoa dâm bụt, những cây cỏ lau mùa hè nở rộ, những cây bồ công anh tung mình trong gió, và thu hút hơn nữa là những cây keo đầy gai mọc ven đường với nhiều trái chín mọng.

Trái keo tôi cũng không biết xuất xứ từ đâu, có từ khi nào, nhưng nó là một loại cây lá kim, cây cao lắm và có rất nhiều gai mọc dại ở trên con đường tôi đi học. Trái keo ngòn ngọt, nhân trắng ăn thơm thơm, rất là thú vị. Chính vì loại cây này rất cao, có nhiều gai, lại mọc ven đường nên không thể trèo mà hái được, đôi khi trèo được mà bị con chó hàng xóm nào xổng chuồng chạy ra chỉ có nước ngồi trên đó mà khóc. Bởi vậy, cách chúng tôi hái Keo là ném đá lên cây, ném khi nào trúng nó rụng xuống thì thôi. Nhưng thường ném cả mấy chục lần mới được 1 trái, nhưng đó là thành tích vô cùng đáng mừng và vinh dự lắm rồi.

Tuổi thơ của tôi những mùa mưa không ngớt, những đợt rủ nhau trốn học bẻ trộm trái cây, những buổi đi long bong khắp các khu vườn hoa quả nhà bạn bè, và cả những trận nhừ đòn vì tội phá làng phá xóm.

Ba tôi trước những năm 90 là một công chức nhà nước, làm ở xã đội. Trong một lần đi Bình Phú mang về mấy cái cây ,ba nói mang mấy cây keo này về làm trồng hàng rào.Mấy cái cây được ba trồng ở gốc vườn,qua mấy năm thì nó đã cao ba bốn thước,những lúc nghỉ học ở nhà là tôi lại lôi cù nèo ra vườn móc trái keo.Có hôm chơi rắn mắc,tôi chọc tụi nhỏ trong xóm:
– Ê tụi bây đi ăn keo…hứt hôn?
– Đi chứ,chờ với.
– Đi ngang qua chuồng heo của bà nội,tôi bảo:
– Tụi mầy ở đây ăn từ từ nhe,nhiều lắm tao đi ra vườn.
– Mày đi đâu,tụi tao đi với!
– Tao đi hái keo chứ đâu?
– Tụi tao cũng đi nữa?
– Ê,sao tụi mày nói là muốn ăn keo…hứt,ăn thì ở đây đi,keo hứt nói láy là …ứt heo đó.
Nghe tới đó biết bị chơi khăm ,tụi nó cầm đất khô rượt tôi chạy vắt dò lên cổ.

Hồi nhỏ tôi học tiểu học ở trường Nhị Long,mà nói nào ngay hồi đó nó “tèn xí” lắm chứ không được khang trang lên lầu như bây giờ đâu.Hồi đó,bên góc trái ngay cõng trường có nguyên một hàng keo,bọn nhóc chúng tôi cứ canh giờ ra chơi là lụm đá ném lên cây cho trái rụng xuống,có hôm bị thầy tổng phụ trách rượt chạy có cờ.

Tuổi thơ đã đi qua như thế, tuy chỉ còn những mảnh ghép rời rạc nhỏ nhắn, nhưng tôi luôn cảm giác những kí ức đó còn nguyên vẹn và mới xảy ra ngày hôm qua. Những hình ảnh con đường đến trường xanh tươi màu lá, những bầu trời xanh ngắt không gợn chút mây, những bình minh ngập tiếng chim hót luôn tràn ngập trong kí ức về tuổi thơ…

Lâm Hùng

Trả lời

Your email address will not be published.

*