MÙA MĂNG… ĐỜI LÍNH

in Chu du đây đó

Mùa mưa 1984, những đoàn xe quân sự cắm lá nguỵ trang chở đầy nhóc lính sư 312 – binh đoàn Quyết Thắng, lầm lũi trong mưa nhằm phía bắc mà tiến.

Đám lính đồng bằng bọn tôi tuổi mười tám, đôi mươi đầy hoài bão và ngu ngơ như bò đội nón. Hà Giang những ngày ấy chìm trong mưa và ùng oàng tiếng pháo giặc.

Tiểu đội tôi gồm bẩy thằng. Đói, đói lắm! Bảy thằng được bố trí dưới một vách đá ngoài ba chục độ nghiêng. Ban ngày chúng tôi vịn đá tai mèo mà chặt cây vác gỗ, khoét đá làm hầm sở chỉ huy, tay chân thằng nào cũng phồng rộp, nứt toác, ban đêm thay nhau gác. Chiến sự đang hồi ác liệt, Thám báo Tàu như rươi mùa nước.

Thằng nào, thằng nấy mặt xám nghoét vì sợ thì ít mà vì đói thì nhiều. Đường tiếp vận chỉ có một, lại vòng vèo qua mấy toạ độ mà cứ hở ra là pháo bên kia biên giới nó chụp. Cơm nhõn bí đỏ luộc, chấm với nước muối gạo rang. Mỗi thằng hai bát cơm, gạo tấm Ấn Độ không nở, cái xoong nhôm đựng cơm cho bảy thằng chỉ một loáng là sạch sẽ. Xong bữa cơm, lão Tôn A trưởng vỗ bụng kêu như trống bảo: “mỗi thằng uống hai bát nước là no ngay…”

Một tối nọ đói không ngủ được, mấy thằng nằm ngáp vặt… lắng nghe tiếng mưa rừng, chợt thằng Phúc Mốc người thẳng đuỗn như cái sào phơi rơm và mốc như rắn lột thủng thẳng:

– Rừng này toàn núi đá, ít thú … chẳng có quái gì ăn được. Nó ngừng lại nghĩ ngợi rồi tiếp: “May ra thì có măng và củ báng”. Cả bọn nhao nhao bàn tán; Thằng Năm Loa (vì nó có giọng nói oang oang như loa phường) Tết nào nhà tao cũng có bát măng miến, nhưng toàn măng khô, tao chưa ăn măng tươi bao giờ.

Thằng Sinh BaTo nổi tiếng ăn tục, nó có cái bát sắt hoa hồng Trung Quốc ngoại cỡ, nó ăn nhanh nhất và bao giờ cũng là thằng vét những hạt cơm cuối cùng trong xoong. Nó bảo:

– Mùa mưa này ở nhà đêm nào tao cũng đi bắt ếch đẻ, nhà tao toàn nấu củ chuối, thấy bảo om măng ngon lắm. Rồi nó đột nhiên tư lự: bọn thành phố chúng mày may ra có măng tươi mà ăn chứ nhà quê như tao đào đâu ra…

Không khí rôm rả hẳn lên, sau một hồi bàn luận, chém gió các kiểu cuối cùng lão Tôn đen A trưởng chốt hạ:

– Thôi, không bàn nữa. Phần việc của thằng Phúc Mốc anh em sẽ làm, mai mày đi rừng kiếm măng.

Sáng hôm sau Phúc Mốc vác thuổng đi rừng thật. Cả bọn hăm hở làm thay phần việc của nó vì nghĩ rằng trưa nay sẽ có măng cải thiện bữa. Phúc Mốc đi hết buổi sáng, hết buổi trưa… không khí bữa cơm ắng hẳn vì thằng nào cũng nóng ruột lo cho Phúc Mốc. Xuất cơm để phần nó nhiều gần bằng hai xuất thông thường. Cả bọn không thằng nào dám nói ra cái điều độc địa, đen đủi ấy, nhưng trong đầu thì có chung một ý nghĩ. – Ngộ nhỡ Phúc Mốc gặp bọn thám Báo Tàu thì coi như… xong! Lão Tôn Đen mắt đảo liên tục hướng mắt về cửa rừng…

Đầu giờ chiều đột nhiên nó lò dò về. Khẩu AK báng gấp bê bết đất. Những củ măng đã bóc hết vỏ trắng ngà, múp míp được Phúc Mốc chọc lỗ rồi xiên dây đeo lủng lẳng như những quả cối 60 quấn lên cổ nó. Cả bọn ùa ra vây lấy Phúc Mốc

Tôn Đen phun bãi nước bọt:

– ĐM! Tao tưởng mày bị Sơn Cước Khựa nó làm thịt rồi chứ!

Bữa tối hôm ấy ngoài bí luộc chúng tôi còn có một nồi tổ bố măng. Cả bọn phấn khích như ăn liên hoan ngày thành lập quân đội. Thằng Sinh hai tay bê nồi măng, chân khuỳnh khuỳnh như diễn tuồng, giọng đon đả:

– Đã tới..! Đã tới… măng xáo ếch nóng hổi, vừa thổi vừa xơi nào..!

Tiếng xuýt xoa và ánh mắt roi rói trên những khuôn mặt xám ngoét. Thằng Sinh rê đũa chấm một phát vào bát muối ớt rừng rồi nhét cả búi vào miệng. Nó nhai sồn sột như lợn nhai khoai sống… đột nhiên tốc độ chậm dần, chậm dần… Bỗng mặt thằng Sinh BaTo từ hoan hỉ chuyển sang ngu ngu… rồi nhăn nhó đau khổ đầy tiếc nuối…

Bất ngờ, nó chu mồm ngoảnh mặt phun cái phì:

– Đắng! Đm đắng như cloxit.

Cả lũ ngẩn người nghĩ: ăn tục như thằng này mà nó còn chê thì mình ăn thế quái.

Vèo cái đã mấy chục năm, nghĩ lại có những thứ giờ còn đắng hơn nhiều mà tôi vẫn tiêu hoá. Ừ..! Lại đến mùa măng rồi nhỉ! Chả biết trên ý có còn rừng nữa hay không?!

Phạm Quang Anh

3 Comments

Trả lời

Your email address will not be published.

*