ĐẦU ĐÔNG


in Thơ


Đông về năm ấy chút tàn thu
Chiếc lá rơi trên đường sương tuyết trắng
Chỉ có ta một góc trời tĩnh lặng
Nỗi nhớ về em… ta lấp mãi không đầy.

Còn lạnh nào hơn lạnh của giá băng?
Còn lạnh nào cô đơn về trên lối
Ôi! Cái tôi của một thời nông nổi
Cứ theo ta khi mỗi độ đông về…

Tuổi trẻ nhiệt cuồng với những đam mê
Với suy nghĩ: không có gì không thể
Chỉ vài lời…khi hẹn nhau đến trễ
Em bội lời thề…mà… đổ bể mất nhau…

An ủi lòng…Thôi! Hẹn đến kiếp sau
Để nỗi đau không còn theo nhau nữa
Trong trái tim… Em vẫn là một nửa
Chẳng nguôi ngoai cho đến tận bây giờ…

Nguyễn Văn Hải

Trả lời

Your email address will not be published.

*