BẠO HÀNH

in Gia đình

 

Câu chuyện bạo hành gia đình nó xưa như Diễm, nó là một nút thắt khó tháo gỡ trong mối quan hệ giữa chồng và vợ, nhất là ở các vùng nông thôn. Dân trí càng thấp người ta càng hành xử với người chung sống với mình càng thiếu tình người. Đôi lúc là rất dã man và không thể hiểu nổi.

Nếu bạn sinh ra trong một gia đình hoà thuận êm ấm, bạn thật sự may mắn đến vô cùng. Tôi có một tuổi thơ khá đẹp và bình yên. Thầy tôi tuy nhà quê nhưng thương yêu và trân trọng gia đình hết mực. Nhưng ngay từ rất bé, tôi đã chứng kiến cảnh bạo hành gia đình của một nhà hàng xóm. Phải nói rằng lúc đầu đó là điều kinh khủng, nhưng sau này mãi rồi cũng quen.

Điểm mấu chốt của bạo hành gia đình là người ta bất lực và không tìm kiếm được hướng giải quyết những vấn đề mà người ta cảm thấy là mâu thuẫn. Nắm đấm chính là cách giải quyết vấn đề.

Ngay cả đến bây giờ, tôi vẫn không tìm được lý do để lý giải cho hành động một người đàn ông có thể đánh đập người đàn bà chung sống với mình. Anh ta thiếu đạo đức? Anh ta thất học? Bản năng của đàn ông là giải quyết vấn đề bằng sức mạnh. V v và V v..
Đều không có câu trả lời cho sự bỉ ổi ấy. Ngày bé, tôi thấy ông hàng xóm đánh đập dã man bà vợ và những đứa con. Người đàn bà ấy thật tần tảo với nghề làm bún, một mình gây dựng cơ nghiệp với sáu đứa con. Ông chồng lông bông lang bang rượu chè cờ bạc rồi cáu bẳn là đánh vợ.
Sau này một trong những người con trai của ông ấy cũng đánh vợ.

Con người ta đúng là cũng có lúc bực tức mệt mỏi thật. Cơn giận nó cứ ngùn ngụt bốc lên đầu. Vợ mà nói quá một câu thì kcmn, cứ táng cho phát cho hạ cơn bực mình đã, muốn ra sao thì ra.

Người đàn ông đánh đập, đối xử không tốt với vợ mình không chỉ làm tổn thương đến thể chất, tinh thần của vợ. Mà cái quan trọng hơn là làm tổn thương sâu sắc đến những đứa con. Nhiều đứa trẻ sinh ra trong một ra đình không hoà thuận. Chúng lớn lên vào đời những sang chấn tâm lý ấy còn theo chúng mãi. Nhẹ thì chúng cũng có cuộc sống không mấy bình yên. Vì chúng không biết giải quyết mâu thuẫn phát sinh từ cuộc sống một cách ôn hoà. Vợ chồng cơm không lành canh không ngọt là chúng đấm đá chửi bới nhau. Nặng nữa những sang chấn ấy gây nên sự lệch lạc về giới tính cho những đứa trẻ quá nhạy cảm. Áp lực từ hôn nhân của cha mẹ, tôi đã gặp hai cô gái, ngày bé chúng là những cô bé gái đúng nghĩa, càng lớn lên thiên hướng giới tính càng lệch lạc. Sau một lần yêu đổ vỡ, giờ các cô chuyển hẳn sang tình đồng tính. Hỏi vì sao? Vì em chỉ thấy bên những người đàn bà là tin cậy.

Tôi đã từng biết có một chị phụ nữ ở gần nhà, bị chồng đấm một cái mà chột hẳn một bên mắt. Một chị bị chồng ném cả cái phích nước nóng vào người gây bỏng. Nhưng đấy vẫn là nhẹ. Có một em năm nay chưa tới ba mươi tuổi, trận đòn dã man nhất mà tôi được nghe kể là anh chồng quấn tóc em ấy kéo lê sềnh sệch từ đường về nhà. Em thảm thiết kêu gào làng xóm và bố mẹ chồng cứu mà không ai dám phá cửa vào can. Chính quyền thì ở xa, thằng chồng chó đẻ ấy từng vác dao sang nhà người báo công an khi nó đánh vợ, vậy nên chẳng ai dám can nữa.

Cuộc sống vô cùng tàn nhẫn và khủng khiếp. Khủng khiếp hơn nữa là người ta lạm dụng vào cái quyền làm chồng để đánh đập người phụ nữ của mình.

Lại nói về những người phụ nữ bị bạo hành, chúng ta cứ hỏi vì sao, vì cái gì mà họ phải chịu đựng? Người ngoài cuộc sẽ thấy đó là một sự nhẫn nhục đến ngu si, nhưng hoàn toàn không phải thế. Trong sâu thẳm những người đàn bà, thế hệ già có, trẻ có, họ đã từng muốn rũ bỏ cái địa ngục trần gian với tên cai ngục vô nhân tính ấy cả tỷ tỷ lần. Họ đã đi tìm đường cứu chính cuộc đời của họ. Nhưng cuộc đời không cho họ nhiều con đường để đi. Con cái là cái mấu chốt mà người nhiều người phụ nữ nông thôn không thể gỡ bỏ mà giải thoát cho mình.

Là con người ai cũng có những lúc mệt mỏi và cáu giận. Lúc ấy chúng ta có quyền cáu kỉnh nhưng nhất định không được phép làm tổn thương đến cơ thể người khác. Đừng đổ lỗi cho sự nóng nảy. Mọi sự trên đời này đều có thể tự cân bằng và kiểm soát được bằng cách học tập dần dần để từ bỏ những thói quen xấu.

Hãy tôn trọng và thương yêu người đàn bà của mình. Bởi” vợ chồng đầu gối, má kề. Một ngày là nghĩa phu thê ở đời…”

Ngẫn.

P/s. Đêm qua tầm gần 1h sáng chỗ nhà tôi có 1 vụ bạo hành thật khủng khiếp, chị đàn bà ko biết ở đâu kêu gào thống thiết xin được giúp đỡ, có 1 gã đàn ông ko hiểu là chồng hay người tình đánh đập chị ấy rất dã man, vừa đánh hắn vừa la mày gọi công an đi, công an huyện hay thành phố tao cũng chấp hết. Mọi nhà đổ ra đường xem thì chị ấy đã bị đánh tả tơi rồi. Mãi sau công an cũng tới đưa họ đi, nhìn cảnh người đàn bà quì lê lết xin mọi người giúp đỡ mà thấy đau đớn tận tâm can, sao đàn bà khổ đến vậy mà Chúa vẫn sinh ra đàn bà….Chúa thấy sự đớn đau và Chúa thinh lặng giải quyết vấn đề theo cách riêng của Chúa và phụ nữ mãi khổ…

Loan Ngẫn

Trả lời

Your email address will not be published.

*