THƯ GIÃN – PHÁN MỌC SỪNG

in Nhăn nhở

Phọt_Phẹt: Thưa ngài, ngài là một người chồng mọc sừng.

Phán mọc sừng: Đây, còn 5 đồng cầm nốt đi. Gớm nữa.

Phọt_Phẹt: Đội ơn ngài. Chẳng hay ngài có còn thuê tôi nguyền rủa tiếp?

Phán mọc sừng: Bố vợ tôi chết rồi thì còn cần anh làm gì nữa.

Phọt_Phẹt: Sao lại có cái lý ấy được ạ?

Phán mọc sừng: Tôi nhờ anh việc ấy là để cho cụ chóng chết. Giờ cụ chết rồi anh định biến tôi từ ông phán danh giá sang bộ thú có sừng hay sao?

Phọt_Phẹt: A, là ra thế ạ. Chẳng hay ngài đi đâu mà nom bảnh chọe?

Phán mọc sừng: Tôi đi bắt vợ ngoại tình. Anh đi mới tôi, tôi biếu anh 10 đồng nữa.

Phọt_Phẹt: Thời nay đâu còn cái giá ấy. Phải 100 đồng. Mà tôi giúp được gì ngài?

Phán mọc sừng: Anh không cần phải làm gì cả. Mà chỉ cầm cái này quay lại toàn cảnh tôi bắt ngoại tình thôi. Máy Ai-phôn Lục ét đấy xứ Cờ Hoa đấy, bấm cái nút này là quay. Nhớ là nét vầu nhớ để tôi còn hất lên Phất – búc.

Phọt_Phẹt: Xin ngài cứ yên tâm. Láu cá là nghề của tôi. Nhưng xin hỏi lý gì mà ngài làm thế ạ? Chuyện này chả gì hay ho, đóng cửa bảo nhau chẳng hết. Ấy thế mà ngài lại rùm beng lên. Nhẽ ông bố vợ ngài lại đội mồ sống dậy?

Phán mọc sừng: Bậy nào. Là tôi muốn cho cả thiên hạ thấy cái suy đồi của phong hóa nước nhà và tiết hạnh của các bà vợ Âu hóa mà thôi. Gớm chửa, đâu lại có cái giống lăng loàn như thế chứ.

Phọt_Phẹt: Chẳng hay bà nhà ngoại tình với người cũ ở chốn Bồng Lai, thưa ngài?

Phán mọc sừng: Không phải. Là thằng khác, chánh sở đầu vụ Lục lộ chỗ tôi làm. Nó là sếp tôi. Sếp cả vợ tôi nữa. Anh xem thế có điên không? Cơm thày – vợ bạn – gái cơ quan nó phải trừ ra chứ. Đằng này…!!!

Phọt_Phẹt: Quan xứ ta đều mồm rộng, chim dài cả, chửa kể răng còn vàng như một bìa đậu rán, cứng rắn gang thép hẵng còn thua. Liệu ngài có liều mạng quá chăng?

Phán mọc sừng: Tôi làm việc này đâu phải cho bản ngã cá nhân. Tôi thức tỉnh các ông chồng và vạch mặt các bà vợ ra đấy chứ. Nếu có mệnh hệ gì làm cho thân bại danh liệt tôi cũng cam lòng. Chết vì sự tấn bộ văn minh, tôi chấp nhận tất cả.

Phọt_Phẹt: Ngài thật là cao thượng. Xin được vô phép hỏi, đầu ngài đã bị cắm bao nhiêu sừng cả thảy?

Phán mọc sừng: Cái này anh phải hỏi vợ tôi thì mới tường minh chính xác. Nhưng nếu đếm vội nhẽ cũng phải ba vạn chín nghìn rồi, bằng đúng số tóc mọc trên đầu tôi đây.

Phọt_Phẹt: Giời đất ơi, nhẽ đây là một kỷ lục của hoàn cầu. Tôi rất lấy làm hân hạnh nếu ngài chỉ cho tôi cách để cắm lên đầu mình một cái. Ơn ngài lắm lắm.

Phán mọc sừng: Dễ thôi mà. Anh nên chăm chỉ uống sữa có nhiều can – xi. Thế là toại nguyện.

Phọt_Phẹt: Bẩm, ngài luôn luôn chứ ạ?

Phán mọc sừng: Tôi thời khác. Tôi mọc sừng vì chăm chỉ uống Vỉagra, một loại thuốc của Tây dương thượng đẳng.

Phọt_Phẹt: Sao ngài không chỉ tôi thuốc đó mà lại dẫn cho thứ sữa nhiều can – xi? Tôi thề rằng sẽ không đem biệt dược này mà rao như bọn bán cao đơn hoàn tán.

Phán mọc sừng: Bình thường anh đi đái có bị ướt giày không mà đòi uống? Giời ạ, sao khổ cái thân tôi.

Phọt_ Phẹt: Thì ra ngài yếu sinh lý nên mới ra nông nỗi. Nghe tôi, cứ để vợ đi với thằng khác là hơn. Chứ bên ngài, mỗi cái việc cầm chim cho đái thì khác gì sống trong hỏa ngục. Vợ ngài cũng như bao nhiêu liền bà khác, họ có quyền miu cầu hạnh phúc cá nhân và bản năng chứ.

Phán mọc sừng: Nhưng tôi uất. Đi với ai không đi lại đi với thằng kia.

Phọt_Phẹt: Thằng kia cũng như bao thằng khác thôi. Có gì mà ngài phải day dứt?

Phán mọc sừng: Anh chả hiểu gì cả. Nhưng thằng kia lại là người tình của tôi. Giời ạ…

Phọt_ Phẹt: Aaaaaaaaaaa. Aaaaaaaaaaa. Aaaaaaaaaa…

Phọt Phẹt – Lê Hồng Tuân

Trả lời

Your email address will not be published.

*