THỰC TRẠNG NÔNG THÔN NGÀY NAY (P2)

in Sống ở làng


Làng ngày xưa chỉ có dăm chục hoặc trăm nóc nhà, từng ấy ruộng đất, bây giờ đã mấy trăm nóc nhà cả ngàn nhân khẩu mà ruộng đất không những không tăng lên lại còn thu hẹp, phần thì làm đường cao tốc khấu đi, phần thì cắt đất canh tác để lấy đất giãn dân, phần thì cắt để cho làm khu công nghiệp…

Đất đã ít người thì càng ngày càng nhiều lên mà nhu cầu đời sống bây giờ có phải như ngày xưa đâu, từ cái ăn cái mặc rồi thì chuyện học hành, bệnh tật cũng ngày càng nhiều, nông dân bây giờ cũng “hỏng” mồm rồi, ngày xưa ăn khoai ăn sắn cứ ngọt cứ bùi chứ bây giờ bát cơm không có tý thịt tý cá khó nuốt lắm, kém tý chất tanh người cứ bã ra chả muốn nhấc chân nhấc tay. Mâm cỗ ngày lễ tết hoặc khi ma chay hiếu hỉ món gì thì món đầy gì thì đầy nhưng không có đĩa tôm đĩa mực, đĩa thịt bò là hẻo lắm, kém cạnh lắm.

Đội ngũ cán bộ xã, thôn bây giờ nhiều như nông dân có xã lên đến mấy chục ông bà cán bộ, không hiểu sao lại sinh ra lắm cán bộ thế mà lại còn là công chức nữa mới kinh. Có lẽ phải xem lại cái chuyện cán bộ công chức xã, ngồi nhẩm sơ sơ cũng phải mấy trăm ngàn công chức kiểu này chứ không phải ít. Ngày xưa cán bộ xã thì trừ bí thư và chủ tịch xã là có chế độ lương, còn lại là ăn theo công điểm, gắn phụ cấp ấy luôn vào đồng ruộng, người ta vẫn làm tốt đấy thôi, đã là công chức thì Nhà nước phải trả lương và hưởng chế độ công chức, có công chức thôn nữa thì thôi rồi, chán chả muốn nói.

Cán bộ nhiều thì dân phải nộp thuế nộp phí nhiều cũng có gì là lạ. Hiện nay nhiều loại phí quá, có những loại phí chẳng theo qui định nào cả, nói rằng thu để làm cái này nhưng lại mang đi làm cái khác hoặc sử dụng vào những việc chẳng đúng mục đích, năm nào cũng thu tiền nói là làm đường làm kênh mương nội đồng mà nào có thấy làm được gì đâu, đường thì cỏ mọc um tùm, cái mương dẫn nước vào ruộng lúa mà chỉ có cái cống mấy năm trời cũng không thấy làm. Máy gặt lúa không vào được, xe kéo cũng không vào được để chở lúa. Thế cho nên cái chuyện thu phí là cực kỳ nhiêu khê nhập nhằng.

Nông thôn ngày nay cũng chả còn mấy nhà đun than đun rạ, đi dọc cả làng chả thấy khói bếp như xưa thay vào đó là bếp ga cho lịch sự nhàn nhã, ừ thì cũng phải tiến dần lên chứ. Thôi thì trăm thứ chi tiêu đều qui vào thóc, mà diện tích để làm lúa thì chỉ còn bằng nửa ngày xưa. Đành rằng bây giờ không còn lũ lụt, giống mới dễ làm và năng suất có cao thật nhưng thực ra trừ chi phí phân gio giống má, cày bừa, thủy lợi, nộp sản… Công xá còn lại chỉ vài chục ngàn một ngày. Dù chẳng còn nhà nào phải đói hạt gạo ăn nhưng nói là để giầu lên thì khó lắm. Những xã thuần nông ngoài cây lúa ra chẳng có thu nhập gì đáng kể, lúc nông nhàn chỉ biết đi làm thuê cho các làng nghệ với mức tiền công bèo bọt mà cũng bấp bênh. Buôn bán cũng chẳng ăn thua, làng đã có chợ ngày nào cũng họp, lại còn hàng chục cái cửa hàng tạp hóa, người mua thì ít người bán thì nhiều. Cả làng có đến chục nhà mở ra nghề mộc nhưng rồi cũng chỉ để làm hàng gia công cho người ta thôi thu nhập thấp lắm.

Ruộng đất chả còn bao nhiêu, người nông dân cũng chán đồng ruộng lắm rồi, ai cũng muốn bỏ ruộng mà đi đâu đó làm thôi, lớp trẻ bây giờ lớn lên là đi, học được cũng đi mà không học được cũng đi. Nhiều người đi kiếm được công ăn việc làm ổn định khấm khá còn đỡ chứ nhiều người cứ nhắm mắt nhằm bốn hướng mà tiến, cứ đi là đi chứ chả biết đi rồi thì làm gì thu nhập ra sao, nhiều khi đi làm mà ngày lễ ngày tết muốn về thăm nhà cũng chả có tiền về.

Rồi thì đi xuất khẩu lao động nước này nước kia, người có thông tin biết rõ nơi nào thật nơi nào giả có bảo hành bảo lãnh đàng hoàng chắc ăn thì vài ba năm cũng kiếm được chút ít đổi đời. Có nhiều người thì đổ âm đổ i nghe những chỗ ma mãnh lừa đảo cũng nhắm mắt thế chấp nhà cửa vay mượn cả đống tiền để đi, thời bây giờ cái dịch vụ tuyển lao động ma nó nhiều như rươi, chỗ nào cũng thấy văn bản dấu triện đỏ chói chả biết đường nào mà lần. Sang đến xứ người bị đạp đi lao động chả phải cái nghề mà người ta rêu rao ngon ngọt khi tuyển dụng, tiếng tăm thì chả biết cứ thấy nó trợn mắt lên là phải làm không làm thì no đòn, không no đòn thì cũng chết đói. Hỏi đến thằng tuyển dụng thì nó phắn không sủi tăm con mẹ nó rồi chỉ còn nước ngửa mặt kêu giời.

Đã có không ít người vay mượn, mỗi người mấy chục triệu chồng cho bọn dẻo mỏ xỏ lá nó bảo đi làm công nhân cơ khí và điện lương bảy trăm đô la một tháng, ai ngờ sang nước người nó tống hết lên rừng chặt gỗ, có thằng bị gỗ đè mất mạng, kêu ca phản đối thì lục lâm thảo khấu nó bịt mặt đánh cho bầm dập. Có đứa may mắn gặp được người cùng quê giúp lẩn trốn rồi mò được về nhà mà thân tàn ma dại, nợ vẫn hoàn nợ, nghèo lại hoàn nghèo. Vác tấm thân rách đến chỗ tuyển dụng hòng ăn vạ thì nó hút con mẹ hàng lươn bảy đời rồi. Mà lạ, những chuyện như thế nhưng chính quyền địa phương vẫn nhởn như không biết gì, kêu đến thì giở lý: Lúc tớn lên vay tiền cống cho nó để đi thì mày biết tao là thằng nào đâu, kêu gì ? Thôi xong!

Chính quyền xã, thôn rồi các tổ chức, hội này hội kia cũng đau đầu rồi thì đôn đáo, nát nước kế này kế khác kiếm nghề cho bà con làm trong lúc nông nhàn nhưng rồi ba bảy hăm mốt ngày cũng bỏ vì phần thì không quen làm quen việc, phần thì người bao tiêu sản phẩm cũng phập phù nửa vời, được vài lần đảo đi đảo lại xem chừng khó ăn là lặn mất hút luôn. Thế là chơi lại hoàn chơi, nhưng “nhàn cư vi bất thiện” chơi rông nhiều lại sinh ra đổ đốn nhiều chuyện từ bài bạc, trộm cắp vặt và lô đề, ma túy… Nhà quê bây giờ cũng chả thiếu trò gì, cũng ma túy cũng chích choác hút hít bát nháo chi khươn. Khổ thế!

 

Trịnh Đình Nghi

Trả lời

Your email address will not be published.

*