SÓI CON (P1)

in Gia đình/Xã hội

Đây là câu chuyện hoàn toàn có thật, tôi muốn kể lại như thêm một lời cảnh tỉnh cho những ai còn theo đuổi cái chết trắng.

Nó kém tôi hai giáp. Xét về mối quan hệ họ hàng thì nó gọi tôi là chú rể. Bởi lẽ tôi và bố nó là anh em cột chèo.

Nó được hình thành trong hoàn cảnh cả bố và mẹ nó đều là những thanh niên làng thoát ly ruộng đồng để đến với chốn thị thành, mà người dân quê nó hay gọi là “đi chợ” hoặc ” chăn Tây”.

Bố nó không đẹp trai, nước da ngăm đen nhưng lại biết chơi, đặc biệt là có một giọng hát mà khi thêm vài đồng giấm nữa thì dẻo quẹo đến độ bất cứ đứa con gái nào nghe thấy cũng phải mê. Đó chính là lý do mẹ nó, hoa khôi của thôn, niềm ước ao của bao trai làng khi ấy phải rung rinh trái tim. Cũng chính vì cái lãng tử quê đó của bố nó mà khiến cho cuộc đời của mẹ nó rơi vào bi kịch.

Ngày nó ra đời, nhằm ngày nói dối. Hai bên gia đình khi ấy đều thuần nông nên chẳng lấy gì làm khá giả cho lắm. Họ vui mừng xen lẫn lo âu. Bởi khi đó bố nó đã có dấu hiệu ngáp vặt, mặt mũi nhiều khi bơ phờ cùng những đêm vắng nhà bất chợt.

Hai vợ chồng son, thêm đứa con thành bốn. Cuộc sống vốn đã khó khăn nay lại khó khăn gấp bội. Bố mẹ nó bỏ thành thị về nhà làm ruộng và chăn nuôi. Nhưng ông trời dường như đã không công bằng với mồ hôi nước mắt của bố mẹ nó. Một phần vì đồng vốn đầu tư không nhiều, lại thêm kỹ thuật chăn nuôi không được tích lũy, đàn vịt nhà nó cứ hao mòn dần theo cấp số nhân. Cạn vốn, tinh thần chán nản, bố nó lao vào đỏ đen cùng khói thuốc của nàng tiên nâu.

Nhiều đêm, người ta nghe thấy tiếng than khóc, tiếng đuổi nhau, tiếng chửi bới của đôi vợ chồng trẻ lẫn trong tiếng khóc ré lòng của thằng cu con. Mẹ nó nửa đêm ẵm con đi tìm chồng, lúc thì ở cái lều vịt ngoài rìa đê sông Hồng, lúc lại tại nhà tay Mốc – một gã nghiện lòi.

Kiệt quệ về thể xác và tinh thần, mẹ nó đâm ra cáu bẳn và chua ngoa. Vậy là bi kịch đã đẩy cao hơn. Chẳng ai còn nhận ra hoa khôi thuở nào nữa, bởi ở tuổi ngoài ba mươi, mẹ nó gầy xọm, đen đúa, già nua.

Thương con, mẹ nó mò cua bắt ốc đem ra chợ bán kiếm tiền mua cháo. Khốn nạn thay, mấy đồng mẹ nó cất giấu trong rương thóc phòng khi ốm đau, đã được bố nó đốt thành khói cùng với những đấu thóc cứ vơi dần.

Một ngày đầu hạ, một đôi vợ chồng trẻ cùng một thằng nhóc dắt nhau lên chốn kinh kỳ kiếm kế sinh nhai. Bố nó bốc vác, mẹ nó bán đồ linh tinh. Hàng ngày nó được đi dạo khắp ba mươi sáu phố phường trong cái địu trên lưng mẹ. Nó ngủ như một con chó con bất kể khi trời nắng mưa.

Bố nó lún sâu hơn vào khói thuốc, khi nặng quá đã trở thành bác sĩ hoa súng.

Một trận ốm của bố nó kèm theo những lần đi ngoài dài vô tận. Người ta đưa vào bệnh viện để tiếp nước và xét nghiệm. Cuộc đời đen bạc đến với nó khi mẹ nó biết rằng : bố nó đã giai đoạn cuối, mẹ nó cũng mang dấu cộng.

Người ta kê cho hai vợ chồng đơn thuốc và đưa về địa phương. Lại đồng ruộng, lại lều vịt, nhưng dù sao cũng đầy ắp tình cảm gia đình, họ hàng, làng xóm. Nhờ mọi người giúp đỡ cùng với chút sức khỏe cuối đời, bố mẹ nó cũng dựng được căn nhà cấp bốn.

Năm nó học lớp hai, những ngày cuối năm, mọi gia đình tấp nập chuẩn bị đón Tết, thì gia đình nó kéo nhau lên Hà Thành làm thuê. Bởi bố nó nghĩ : có thể đây là cái Tết cuối cùng gia đình nhỏ của nó được đoàn viên. Bố nó lết trên đôi chân teo tóp một cách khó nhọc, đợi chờ trước những quán nhậu để chờ người ta gọi: đánh giày. Bên cạnh là một thằng bé nhỏ thó, tay cầm cái mũ vải, môi tím tái vì giá rét đợi chờ những đồng tiền mà người ta trả cho công sức của bố nó. Ngoài kia mẹ nó đang làm giúp việc theo giờ cho các gia đình có nhu cầu.

Giao thừa, bố vợ tôi gọi điện, họ đã khóc. Cái Tết của sự chia ly.

Đầu hè năm đó, bố nó giã biệt cõi đời sau ba năm chống chọi với căn bệnh chết người. Nó ngơ ngác bên chiếc quan tài. Căn nhà lạnh ngắt, trống tuềnh cùng mùi nhang và tiếng gào khóc của mẹ nó lẫn trong tiếng bát âm thê lương…

– Hết phần 1-

Tú Uyên

Trả lời

Your email address will not be published.

*