SÓI CON (P2)

in Gia đình/Xã hội

Người ta đưa bố nó ra nghĩa địa vào chiều hôm sau. Nó lũn cũn đi theo vài người đàn bà đang phải xốc nách mẹ nó mà dìu đi. Cả đoàn người lặng lẽ, chỉ nghe những âm thanh của kèn trống, của tiếng hờ khóc, của những tiếng sụt sùi.

Người ta vùi bố nó dưới ba tấc đất nơi cuối đồng cùng với lời trăng trối đứt quãng trong những giọt nước mắt muộn màng, đục ngầu của bố nó với ông ngoại:

– Con xin lỗi ông vì đã không nghe lời ông bà và các bác khuyên can, để bây giờ hậu quả khôn lường. Xin ông bà các bác, các cậu mợ, chú dì yêu thương che chở cho nó.

Mẹ con nó trở về trong căn nhà vốn đã rộng rãi vì chẳng có gì đáng giá ngoài chiếc giường đã cũ và vài thứ đồ dùng cần thiết, nay lại càng trống trải, lạnh lẽo.

Nó vẫn ngơ ngác chưa hiểu bố nó đi đâu vào những ngày sau đó. Còn mẹ nó thì héo hắt, u sầu, đôi mắt đượm buồn.

Chuỗi ngày thê lương vẫn đeo bám mẹ con nó trong những lần nó cắp cái chậu theo mẹ mò cua bắt ốc, lần mò vậy nhưng đáp lại thì thu nhập chẳng đáng là bao. Nhìn cái nón mê trên đầu nó thấp thoáng nơi bờ ao, góc ruộng mà không khỏi chạnh lòng những người qua lại.

Mẹ nó đuối sức dần vì bệnh đã nặng, ăn uống bồi dưỡng thì không dám. Bởi mẹ nó biết, còn phải giành tiền để lại cho con. Thân hình mẹ nó tiều tụy hẳn như cành củi mục.

Dẫu biết trước sẽ có một ngày, nhưng không ai ngờ, khi nấm mồ bố nó chưa xanh cỏ, cái giỗ đầu chưa tới thì đầu nó một lần nữa lại nặng trĩu vành khăn tang.

Mẹ nó đi trong một đêm mùa hạ năm sau, oi nồng và nóng nực, sau những cơn đau quằn quại cùng những lời nói sảng như Xúy Vân giả dại. Nó gào khóc, nhưng thân hình mẹ nó đã mềm nhũn trong vòng tay bà ngoại nó.

Nó không còn ngơ ngác hơn được nữa. Cái nùn rơm to đùng trên đầu, cái gậy cao hơn nó đến cả gang tay. Nó gầy còm, ốm nhách đứng đáp lễ bên nhang án.

Lại một lần nữa, tổ ấm của nó kèn trống ảo não, đèn nhang lập lòe như những bóng ma lẫn tiếng khóc gào gọi tên người chết thảm thiết.

Những người đến thăm viếng mẹ nó không ai cầm được nước mắt.

Đầu giờ chiều hôm sau, trong lễ truy điệu mẹ nó, khi nghe lời nó đáp lễ trên loa, dường như tất cả những người có mặt đều cảm thấy trái tim mình đau nhói, họ đã khóc.

Chiếc xe tang kẽo kẹt rời khỏi làng, nhằm nơi bố nó nằm mà thẳng tiến. Hai năm, hai nấm mồ nhỏ bé, lặng lẽ bên nhau. Để lại dương gian nỗi đau và một sói con ngơ ngác…

– còn nữa –

Trả lời

Your email address will not be published.

*