SÓI CON (PHẦN CUỐI)

in Gia đình/Xã hội

Đoàn người đưa tang trở về làng trong lầm lũi, buồn thảm lẫn đâu đây những tiếng oán hờn. Những gương mặt mệt mỏi, những thân hình rệu rã. Vài đống rấm được đốt lên trong buổi chiều tà càng làm cho không khí ảo não.

Trở về nhà nó, trống trơn, sạch bách. Hai chậu bồ kết được đốt lên. Những người anh em bên ngoại chúng tôi thất thần khi nhìn thấy tất cả những gì còn lại của gia đình nó đã được đốt sạch, kể cả chiếc giường cưới của bố mẹ nó.

Tôi là người thiên hạ đến làm rể quê nó, đất lề quê thói tôi không muốn tham gia. Nhưng cái ấu trĩ, sự ngu dốt đến ngu muội cùng những hủ tục dường như đã ăn sâu vào suy nghĩ của những người bên nội mà trực tiếp là hai chú ruột nó. Bởi hai lần đưa bố mẹ nó vào áo quan, trong khi tôi và bố vợ tay không nhấc thi hài thì hai chú ruột nó đã bịt chặt khẩu trang, đi găng tay, đi tất, rồi chọn cho mình bộ quần áo cũ nhất để mặc. Xong việc chúng mang ra sông mà đốt cùng những đồ của người chết như một sự ghê tởm.

Trở lại với sói con, nó đã thất thần, ngơ ngác, bỏ ăn mấy ngày. Không có một cuộc họp bàn của hai bên nội ngoại được đưa ra để nói về vấn đề của nó. Bởi dân quê luôn nói với nhau rằng: “bên ngoại không có quyền nuôi dưỡng”. Nó ở cùng với bà nội đã già yếu và không có lương hưu, chỉ quẩn quanh mấy sào ruộng khoán.

Khốn nạn hơn cho số phận của nó khi chính những người lớn đã thổi vào đầu óc những đứa anh em bên nội, những đứa bạn của nó rằng: “đừng chơi với nó, nó bị sida”. Thương nó đến nghẹn lòng, nhưng chúng tôi cũng chỉ biết lặng nhìn nó, cùng với những tấm áo manh quần mà không thể mang về nuôi dưỡng. Bởi chúng tôi là đằng ngoại.

Nhiều khi nghe nó kể, cháu lạnh, cháu mơ thấy bố mẹ cháu về. Lắm lúc thấy nó nằm co ro trong chăn, tôi không thể cầm được nước mắt.

Không người bảo ban kèm cặp học tập, nó học sút dần. Mặc dù ba năm trước nó vẫn là học sinh giỏi. Nó vẫn ngoan, nhưng nó ít nói, thường hay ngồi một xó để khóc. Nó hầu như không còn bạn. Bạn bè của nó là những thứ đồ chơi mang người lớn mua cho. Nó chỉ được cười đùa khi những đứa anh chị em đằng ngoại ở xa về chơi.

Nó lớn lên trong sự đùm bọc của những người thân bên ngoại, của xóm làng. Hai ông chú của nó thì gần như vô trách nhiệm. Bởi họ vẫn còn suy nghĩ: “không khéo bị lây”.

Người ta có thể cho nó cơm ăn áo mặc, sự no ấm của vật chất chứ đâu có thể mang lại hơi ấm của cha mẹ nó.

Nó tốt nghiệp cấp hai trường làng, nhưng không thể thi vào cấp ba trường huyện được. Sức học của nó quá yếu. Một người bà con xa nơi phố thị đã tìm việc cho nó tại một garage. Nó chăm chỉ làm việc, học hỏi nhanh lại không sa đà rượu bia, thuốc lá nên người ta rất quý.

Thấm thoắt đã mười cái giỗ của bố nó. Tết Tây vừa rồi, nó đưa bạn gái về ra mắt gia đình. Nhìn sói con chững chạc hẳn lên khi nó cùng với bạn gái sửa lễ thắp hương cho bố mẹ. Mọi người đều mừng thầm, dù trong thâm tâm sợ đời sẽ xô nó ngã.

Khi tôi viết những dòng này, có thể sói con sẽ không thể đọc được, vì nó không quan tâm đến facebook của người lớn. Nhưng tự sâu thẳm, tôi và có lẽ nhiều người đang thầm cầu chúc cho sói con sẽ thành một chú sói dũng mãnh chứ đừng hoang dã.

Cảm ơn tất cả những ai đã quan tâm theo dõi câu chuyện của nó : Sói con.

Trả lời

Your email address will not be published.

*