KÍ ỨC TẾT XƯA

in Gia đình/Sự kiện/Văn hoá/Xã hội

Xưa nhà nó vốn rất nghèo. Không phải do bố mẹ nó lười nhác không biết làm ăn mà là do đứa em gái bị bệnh nan y đã kéo gia đình nó khánh kiệt từ bậc trung xuống hạng bần cùng nhất xã hội thời đó.

Sáng ăn lót dạ củ khoai, củ sắn đi bộ đến trường học với chiếc bị cước cầm tay để đựng sách vở. Chiều về phụ mẹ trông em hoặc đi hái rau dại về cho lợn. Chủ nhật được nghỉ thì đi theo mẹ vào rừng chặt củi, lấy măng về bán. Nghỉ hè theo bạn đi cất tôm tép về cải thiện bữa ăn cho gia đình .

Còn nhớ tết năm ấy, mẹ nó bảo là năm nay nhà không có tiền để mua áo quần mới . Anh em nó biết vậy nên cũng chẳng đòi hỏi gì. Thế là nghĩ cách kiếm tiền. Khoảng 23 -25 tết, hai anh em nó vào rừng lấy lá dong về bán. Giữa bạt ngàn rừng núi mênh mông, mắt nó chỉ chú ý chỗ nào nhiều dong là trườn tới. Đến khi thấy ngứa ngứa ở đôi chân trần mới nhìn xuống . Eo ơi, cơ man nào là vắt. Có con hút máu no cằng bụng chỉ cần lấy tay đụng nhẹ là tự rơi; có con mới bám vào chân lấy tay kéo ra còn cố bám không chịu nhả; có con thì đang khom lưng bò lổm ngổm lên đùi để tìm chỗ tác chiến. Hết con này tới con khác bò lên, bắt mãi cũng không hết được đành kệ chúng mày thích làm gì thì làm, cắn chỗ nào thì cắn….

Gánh lá dong oằn hết cả đòn gánh , nặng trĩu trên đôi vai bé nhỏ. Chiếc đòn gánh xoay phải rồi lại xoay trái đổi vai liên tục khiến cho những làn da mỏng ở vai bong tróc từng mảng nhỏ, đau buốt đến tận xương. Đôi chân trần lội qua khe suối mùa đông. Nước lạnh, cùng với cái giá rét căm căm của mùa đông khiến chân nó nứt nẻ chảy máu y như bị người ta lấy dao lam rạch từng đường nhỏ chằng chịt trên mu bàn chân và gót chân. Cái cảm giác đau rát, nhói buốt vì vết nứt nẻ mỗi lần lội suối ấy không bao giờ có thể quen được. Những Gánh lá dong ấy theo mẹ ra chợ ngồi bán cả buổi với biết bao bàn tay nâng lên đặt xuống, cò kè thêm bớt cuối cùng cũng đổi được áo quần mới và vài thứ lặt vặt khác khiến nó vui vô cùng

Tết không có tiền mua pháo thì tự làm. Mua một ít thuốc bột pháo với mớ giấy vụn cùng các thao tác cắt giấy, cuốn pháo bằng chiếc đũa nhỏ, bỏ thuốc vào lỗ, nhét ngòi, kết giây … Thế là có pháo đốt giao thừa và sáng mồng 1 tết . Vui nhất là pháo chưa đốt xong, đang nổ đèn đẹt mà nó cứ khom lưng dưới tràng pháo để lượm pháo điếc. Có khi bị pháo bắn rơi trúng người cháy cả một mảng quần áo.

Nhà không có tiền mua hoa thì nó mua giấy màu về tự cắt dán . Bóng bay loại thổi xong miệng đủ màu xanh đỏ, treo từng chùm . Trên bàn thờ có vài loại quả trong vườn tuy giản dị nhưng cũng làm nổi bật được không khí ngày tết .

Không khí tết có lẽ rôm rả và rộn ràng nhất là khi nghe đầu làng cuối xóm eng éc tiếng lợn kêu. Thời đó hàng chục hộ mới chung nhau con lợn vài ba chục kí. Khoảng 28- 29 âm lịch, các nhà đều phân công người đi làm thịt lợn. Thịt lợn được chia đều lắm. Mười nhà thì có đủ các món như thịt mông, xương, đùi, thịt ba chỉ và cả lòng luộc nữa. Lòng luộc xong rồi mới chia. Sau khi chia xong mọi thứ, các bố mới chia nhau nồi cháo lòng. Ôi chao, thấy bố mang về nồi cháo lòng còn nóng hôi hổi , bốc hơi nghi ngút là những đứa trẻ như nó đều chảy nước miếng, mắt thao láo nhìn nồi cháo như chỉ muốn nuốt chửng luôn cả nồi . Nồi cháo lòng không giải tỏa được cái nỗi thèm thịt mà suốt cả năm trời nó không được ăn lấy một lần. Năm nào nó cũng chỉ mong tết đến để được ăn thịt mỡ cho đỡ thèm …

Sáng nay đi chợ , với lượng hàng hóa đa sắc màu cùng nhiều món ăn từ trên rừng dưới biển. Cầm tiền trong tay nó không biết mua cái gì. Lại nghĩ thịt mỡ ngày xưa sao ngon đến lạ…

Nhi Nguyễn

Trả lời

Your email address will not be published.

*