MÙI TẾT

in Gia đình/Sống ở làng/Văn hoá/Xã hội

Mùi Tết! Là tôi nói về mùi của Tết xưa, gọi là xưa cho nó có tý trầm mặc huyền bí, chứ với một thằng bé 40 như tôi thì Tết xưa là tết của nhưng năm 80, thời kì vẫn còn bao cấp và bắt đầu “đổi mới”.

Trong cái khoảnh khắc giao thoa của thời gian, quyện trong tiết xuân nồng nàn bảng lảng khói sương, lay phay mưa bụi như rây bột là mùi của Tết! Cái mùi mà đến tận bây giờ và mai này tôi ko bao giờ quên được, cái mùi mà chỉ cần nhớ đến nó tôi cũng thấy bùi ngùi.

Mùi pháo. Từ đầu tháng chạp, tôi bắt đầu làm pháo, bao nhiêu vở, sách giáo khoa và báo cũ mẹ tôi xin được tôi đều đem rọc ra làm giấy để quấn pháo, ngày đó cả làng tôi nhà nào cũng làm pháo và có vài nhà sản xuất để bán, nên thuốc pháo và ngòi mua rất dễ. Pháo cuốn chắc tay, có bọc giấy màu xanh, đỏ ở ngoài, rồi mang dập ngòi, kết thành bánh, tra thuốc, đổ xi (silicat) phơi khô và ….đốt. Tôi thường kết những bánh pháo dài khoảng 5m, có kèm những quả pháo đùng to như lon coca bây giờ, đốt nổ rất giòn và vang, mùi thuốc pháo thơm hăng hắc nồng nồng rất là Têt. Dăm năm trở lại đây, vì nhớ, năm nào tôi cũng mua và đốt trộm pháo (kệ cấm) nhưng pháo bây giờ của TQ họ làm toàn bằng thuốc súng, nổ nhanh, kêu to nhưng ko có cái mùi đặc trưng của pháo.

Mùi giò lụa. Thường thường 27 tết là nhà tôi mổ lợn, lợn đc mẹ nuôi từ đầu năm, hoặc đi mua, mấy nhà hàng xóm chung nhau, thịt con lợn ra tự giã giò còn lại xương xẩu, nây mỡ thì chia, nhưng mấy nhà đều tập trung lòng lợn tiết canh trưa hôm đó. Quay lại cái mùi giò, thịt lợn khi đc những cánh tay lực điền giã kí cốp cho đến khi nó chảy, mượt bắt đầu cho nước mắm vào thúc cho đều trước khi vét ra gói, nước mắm phải là thứ nước mắm “đểu” (loại rẻ tiền) nó mới dậy mùi giò cái mùi nó mằn mặn ngầy ngậy rất khó tả, cho dù bao nhiêu năm ko gặp, chỉ cần ngửi thấy là phát hiện ra ngay. Tôi thường đc các chú gói cho 1 cái giò tin hin bằng đầu ngón chân cái được lấy ra khi vét cối, nhưng cái vị ngon của nó thì cho dù bây giờ ăn bao nhiêu loại giò từ của Đình Bảng cho đến Ước Lễ cũng ko tìm thấy mùi vị tuyệt vời ấy.

Còn nhiều mùi nữa, tỉ như mùi thơm ngào ngạt của nồi nước rau mùi già của mẹ gội đầu và tắm cho mấy anh em chiều ba mươi, mùi thơm hăng hắc của thẻ hương đen trên giường thờ, thường chỉ dịp tết mới thắp, mùi thơm nồng nàn ngào ngạt của lá dong khi vớt bánh chưng lúc nửa đêm… Tất cả những thứ mùi huyền thoại ấy quyện lại trong tôi thành… mùi Tết .

Đỗ Hoàng Giang

Trả lời

Your email address will not be published.

*