CẦU TÕM

in Tác phẩm

Ở Hà Nội người ta vẫn hay nhắc đi nhắc lại câu “đổ thùng” để hoài niệm về một thời đói kém thiếu thốn.
Đổ thùng tức là cái nhà cầu ngồi xổm bên dưới đặt cái thùng để đựng phân, hàng tháng sẽ có nhân viên đến lấy phân từ thùng này và mang đi cổ nhuế tưới rau, nhà nào nhanh trí bo cho nhân viên lấy phân ít tiền thì người lấy phân sẽ cẩn thận không rơi vãi ra nhà. Bố mẹ hay chửi con : “mày không chịu khó học hành thì lớn lên đi đổ thùng con ạ”! Nhất là trong phố cổ đông hộ dân, hàng trăm người trong ngõ chung nhau cái nơi khốn nạn, mỗi lần đợi đến lượt đi vệ sinh còn đông hơn người nhật động đất xếp hàng chờ nước nóng pha mì tôm.

Ở quê trước chưa có nhà WC tự hoại người ta hay chọn một góc vườn hay cầu ao, làm nơi giải quyết nỗi buồn, họ thường xếp mấy viên gạch trát bùn xung quanh . Sau đấy kê tấm gỗ, đoạn tre bắc ngang qua làm cầu ngồi xổm đi ỉa, phía trước sẽ được khép kín bằng tấm bì xác rắn hoặc vải, những lần đi nặng khác gì cực hình, nhà vệ sinh thối hơn mắm tôm, bên dưới lúc nhúc dòi bọ, bên cạnh thường để thùng vôi hoặc tro đốt từ rơm dạ lá cây, và cái que càn phân khi đầy.

Đi xong thường lấy báo chùi đít, nếu lỡ quên không có giấy tiện thể vơ luôn cái tấm vải chùi tạm. Bực nhất là đang ngồi thư giãn đọc báo mà có người vào, lúc này phải thọc que ra hoặc ho đằng hắng mấy câu phát tín hiệu máy bận(busy). Ngày thường đã khủng khiếp, trời mưa thì thôi rồi, lép nhép dép tổ ong trèo lên thành cầu tụt quần xuống hai chân bám chặt như chim đậu dây điện cao thế, ngồi nghe mưa rơi lộp bộp nhìn xuống hàng họ trông rất nhã. phân sau khi đầy họ sẽ làm quang gánh, xe thồ mang ủ một thời gian rồi bón ruộng, lạ cái là cây lúa rất hợp với phân người.

Giờ thỉnh thoảng đi giải quyết nơi công cộng nhìn thấy thành nhà vệ sinh hai bên bẩn bẩn thì đoán ngay em hoặc anh chị ấy có thói quen vẫn ngồi xí xốm không thể bỏ được.

Lê Minh

Trả lời

Your email address will not be published.

*