ANH TRAI – EM TRAI

in Gia đình/Xã hội

* Xin gửi tặng đến các cha mẹ có đứa con mắc chứng bệnh khó đọc hoặc những đứa trẻ bị tự kỷ.

EM TRAI
Nó 10 tuổi. Nó có một cái tên thật đẹp Trần Anh Minh, cái tên xứng đáng với gia thế của ba mẹ nó, hai bác sĩ hàng đầu của một bệnh viện lớn trong thành phố này. Nó có một anh trai khôi ngô, tuấn tú, là sinh viên đầu bảng của Đại học y khoa. Anh nó chọn nghành tâm thần học dù ba nó phản đối cực lực.
Nó khác anh, nó mắc chứng Dyslexia – chứng khó đọc. Những con chữ luôn nhảy múa trong đầu nó, vài chữ bị đảo ngược, vài con số treo lơ lửng. Trong lớp nó bị xếp vào một góc, tập vở lúc nào cũng nhàu nát, các con chữ lộn xộn. Có khi nó vẽ con bướm, vậy mà con bướm từ quyển vở của nó bay vòng quanh lớp, nó chạy theo bắt lại, sợ làm ồn các bạn đang học, vậy mà cô lại phạt nó đứng úp mặt vào tường. Nhiều lúc nó không hiểu hết những từ mà bạn bè, cô giáo nói.
Trong thế giới của nó, mọi sẽ người bên ngoài thật kì quặc. Trong thế giới của nó, chỉ duy nhất anh hai là hiểu nó, hiểu mớ bùi nhùi trong đầu nó. Có những hôm nó điên lên, cào cấu anh sẽ ôm nó vỗ về. Các con chữ chạy lung tung, anh sẽ buộc lại cho nó. Anh sẽ dẫn nó ra công viên, dạy nó chơi bóng dù khó khăn lắm nó mới đá trúng. Nhưng thế giới nó đang dần xa anh, cả tháng nay anh hai nó rất bận. Nó thấy chị Như hay sang chơi, nó hiểu rằng một ngày nào đó, nó sẽ cô độc trong thế giới này. Mỗi lần nghĩ đến đó, nó thấy đau và muốn đập đầu đâu đó, nó cứ đập cứ đập để nước mắt nó không chảy, mỗi lần như vậy, ba sẽ hét vào mặt nó và mẹ: “Nó không phải con tôi. ” Ba nó nói đúng, nó không chỉ là gánh nặng cho mọi người mà còn cho cả nó nữa.

ANH TRAI
Anh có đứa em trai khi 14 tuổi, ngày đầu tiên anh nhìn thấy nó anh đã thương đứt ruột. Mắt nó trong veo, nó thích nắm tay anh, nó cười. Nó lớn lên và không thể đọc được, nó bị bạn bè cười nhạo, ba thì luôn cau có, mẹ thì hay khóc. Anh hiểu rằng cuộc đời này anh sẽ chăm sóc nó. Anh dạy nó nhiều thứ, anh kiên nhẫn với nó. Anh thương nó vậy nhưng Như lại bắt anh chọn. Anh có sự chọn lựa nhưng em trai anh thì đâu có. Có thể anh và Như không phù hợp, anh để Như ra đi. Dạo này anh ít dành thời gian cho nó, anh đang cố gắng hoàn thành công trình nghiên cứu của mình. Tối nào về, anh cũng sang phòng nhìn nó ngủ, những vết sẹo chưa kịp lành kế những vết sẹo khác do nó hay tự làm khi căng thẳng. Anh thấy đau lòng. Ngày mai, khi phát biểu trước Hội đồng y khoa về nghiên cứu của mình, anh muốn nó có mặt, anh muốn nó tự hào vì anh trai mình.
ANH EM TRAI
Nó bước vào hội trường đông nghịt, nó thấy ngộp, nó cứ bấu lấy tay mẹ. Ba nó càu nhàu: “Đã bảo để nó ở nhà.” Nó thấy anh nó trên sân khấu, anh nó mặc cái áo trắng mà nó đã vẽ nghệch ngoạc bên ngực trái. Mọi người xì xầm. Tiếng người giới thiệu léo nhéo rồi nó nghe anh nó nói:
” Kính thưa quý vị,
Sáng nay, nhiều anh chị thắc mắc sao tôi chọn mặc chiếc áo này trong ngày quan trọng như thế này? Thưa quý vị, chiếc áo này em tôi đã vẽ lên trong sinh nhật lần thứ 10 sau khi nó tức giận vì không thể đọc được tên mình.
10 tuổi là dấu mốc quan trọng trong cuộc đời của hai anh em tôi.
Khi tôi 10 tuổi, tôi có thể đọc trôi chảy bài thơ nhưng em tôi thì phải đánh vật với các con chữ nhảy múa.
Khi tôi 10 tuổi, tôi có thể ngồi yên, tập trung làm bài tập nhưng em tôi không thể giữ được cây bút quá lâu.
Khi tôi 10 tuổi, tôi có thể là một tiền vệ xuất sắc nhưng em tôi không thể điều khiển quả bóng.
Khi tôi 10 tuổi, tôi là niềm tự hào của ba mẹ nhưng em tôi thì trở thành gánh nặng.
Mười tuổi của tôi đầy màu sắc, sinh động, tươi đẹp nhưng mười tuổi của em tôi chỉ là một thế giới cô độc, hoảng loạn.
Vì sao có sự khác biệt giữa hai anh em ruột thịt như vậy? Vì sao những người mắc bệnh như em tôi luôn sợ sệt tất cả chúng ta, những người bình thường?
Trong muôn vàn câu hỏi đó, tôi đã tìm ra câu trả lời trong nghiên cứu của mình: Dyslexia-chứng khó đọc liên quan đến gen và di truyền, với hy vọng chúng ta hãy đối xử công bằng với những người bị rối loạn khả năng đọc như em tôi.
Cuối cùng xin cám ơn ba mẹ, thầy cô đã giúp tôi hoàn thành nghiên cứu này. Cám ơn em trai tôi, Trần Anh Minh đã là động lực để tôi nghiên cứu đề tài này. Xin cám ơn.”
Anh nó vừa dứt lời tiếng vỗ tay rào rào, vài người xúc động, rưng rưng. Mọi người xin chụp ảnh anh nó, đám đông vây quanh anh nó. Nó muốn đến bên anh mình nhưng không thể nào được. Bổng nó thấy mình như bay, anh hai nó cõng nó trên lưng và cười nói: ” Nếu có chụp hình, xin hãy chụp hình anh em tôi như thế này.”
Nó đã bay, bay trên ánh sáng, bay trên lưng anh trai nó. Nó thấy mọi người sao dễ thương, thế giới bên ngoài cũng dễ mến. Và nó cười.
Phía dưới sân khấu, ba nó đưa tay chùi nước mắt. Ông không hề xem nó là gánh nặng, những bực tức chỉ cho thấy ông là một người cha bất lực. Giờ thì ông đã biết, hai con trai ông đã dạy ông bài học: chỉ có tình yêu thương và sự kiên nhẫn mới giúp được những đứa trẻ bị chứng khó đọc. Vâng chỉ có tình yêu thương mới làm hoàn hảo những khiếm khuyết mà con trẻ thiếu. Và đó không thuộc về lỗi của chúng, các bạn ạ!

Bụi Mận Gai

Trả lời

Your email address will not be published.

*