trang thông tin điện tử của những người việt xa quê

Category archive

Xã hội

OAN HỒN

in Mưu sinh đất khách/Xã hội

* Ranh giới giữa người và ma suy cho cùng là giữa thực tại và ảo ảnh trên cõi đời này.

Hân tan ca tầm tám giờ, từ khu chế xuất Tân Thuận theo đại lộ Nguyễn Văn Linh rẽ trái đường Nguyễn Hữu Thọ đến cuối đường là gần tới nhà Hân. Đoạn đường Nguyễn Hữu Thọ là hai trục đường một chiều ở giữa là lau sậy, ngay khúc giữa thường xảy ra tai nạn do làn xe ô tô và xe máy không có giải phân cách, người ta phải dựng một ngôi miếu cho những oan hồn.

Hôm nay trời mưa lất phất, Hân chạy đến gần đoạn giữa bỗng thấy có xe chạy ngược chiều, đường thì tối mà xe đó không bật đèn, Hân chạy đến thì thấy xe vụt qua, chạy như bay, dường như lướt trên mặt đất, giọng rỉ rả trong không khí: “Đằng kia có tai nạn đau lắm cô ơi!” Hân hơi rùng mình, chỉ nghe vậy nhưng mà cô đoán là phụ nữ, còn đoán được chị là công nhân ở khu công nghiệp Hiệp Phước.

Hân chạy lên ngay đoạn có miếu thờ thì thấy đông người. Chiếc xe tải cuốn một người vào gầm xe. Hân không dám nhìn, chỉ thấy mấy con tôm văng ra đường, một ít rau muống, lòng Hân bỗng dấy lên sự xúc động: Người chết kia có thể mới lãnh lương nên mua vài con tôm cho gia đình, chắc cũng đang trên đường trở về nhà!

Hân rẽ đám đông chạy về nhà lòng nặng trĩu mà xe cô cũng nặng trĩu. Rồi cô nghe loáng thoáng: Người chết là nữ công nhân làm ở khu công nghiệp Hiệp Phước, hình như mới đi chợ về.

Về đến nhà, Hân vào bếp làm cơm tối, chồng cô dẫn xe vô nhà hỏi: Em làm gì cái yên sau toàn đất không vậy?” Hân ngạc nhiên hay lúc nãy ghé đám đông có người quăng đất lên xe cô. Chắc tại trời mưa.

Tối đó Hân thức làm mớ sổ sách cần giải quyết xong. Bỗng Hân nghe có tiếng thút thít ngoài cửa phòng, Hân nghĩ không lẽ giờ này hai đứa nhỏ còn thức. Hân mở cửa phòng ngó qua phòng con, thấy cửa đóng im lìm. Hân nhìn xuống thì thấy dấu chân lấm lem bùn đất đi dọc từ cửa phòng xuống tới bếp. Hân nghĩ trộm, cô quay lại gọi chồng. Anh dậy ra nhìn tới lui bảo có gì đâu. Chồng cô trở vào là ngủ như chết.

Hân nằm kế bên chồng bỗng nghe tiếng thút thít lần nữa, cô rón rén dậy, lần này cô thấy rõ dấu chân đầy bùn. cô rón rén bước theo dấu bùn xuống nhà bếp. Tiếng rên rỉ thê lương ngày càng lớn, Hân thấy lành lạnh. Nhưng đây là nhà cô, nơi gia đình cô ở cô phải bảo vệ gia đình cô. Hân bước xuống tới nhà bếp, trong ánh sáng le lói của chiếc đèn cà na trên bàn thờ ông táo, cô thấy bóng dáng một phụ nữ, mặc áo công nhân, úp mặt khóc. Tiếng kì lạ, âm u, vang vang, lạnh lẽo. Hân linh cảm giống người chạy ngược đường mà cô thấy, cô hỏi to: “Ai đó!”. Rồi cô với tay định vặn đèn lên, cái bóng ngẩng đầu dậy, van xin: “Cô Hai đừng vặn đèn, tui xin cô, tui không làm hại cô đâu.”
Hân giật mình, chị ta còn biết người nhà hay gọi Hân là hai. Hân nhìn rõ là cái bóng nhàn nhạt, chơm chớp kiểu lúc ẩn lúc hiện. Hân hỏi: “Chị là ai, sao vào nhà tôi?” Cái bóng nói mà giọng như vang từ lồng ngực: ” Tui theo cô Hai từ chỗ bị tai nạn. Trong đám đông đó, tui chỉ thấy có mình cô Hai là hiểu tui. Cô xúc động, cô thương tui nên tui theo cô.”
Hân rùng mình nhớ đến cái ớn lạnh khi chạy qua chỗ chị bị tai nạn rồi cảm giác cái yên xe nặng trịch khi chạy về. Hân hỏi: “Chị muốn gì?”

Cái bóng đứng dậy, nó cứ vật vờ trong không khí, Hân lùi lại, hơi lạnh phát ra, Hân nổi gai óc. Cái bóng như hiểu, nó đứng một khoảng cách, rồi tiếp tục cái giọng vang vang trong không trung: ” Tui chết ngoài đường, tui không biết đường về cô hai. Bữa đó tui lãnh lương, tui mua mấy con tôm định luộc, tại thằng lớn nhà tui thèm lâu lắm rồi. Con gái nhỏ nó thích ăn canh chua rau muống. Tui hứa với hai đứa con tui nấu cho nó trong ngày sinh nhật mình. Mà giờ tui quên đường về nhà rồi cô Hai.”

Nói xong nó lại khóc rên rỉ. Nghe cái bóng nói, Hân xúc động nghẹn ngào, Hân cũng là mẹ nên cô hiểu nỗi khắc khoải day dứt đó chứ. Chết trong chính ngày sinh của mình còn gì đau đớn hơn. Chết khi chưa nấu được cho con bữa ăn đã hứa sao mà ra đi cho được. Hân hứa giúp chị, đêm đó Hân trằn trọc mãi: Ranh giới giữa người và ma suy cho cùng là giữa thực tại và ảo ảnh.

Sau một ngày tìm kiếm, Hân cũng tìm được chỗ chị ở là một phòng trọ nằm sâu hút trong hẻm. Người ta để quan tài chị ngoài đường vì phòng trọ đâu đủ chỗ để chứa quan tài. Đám ma hiu quạnh, không kèn trống, không bà con thân thuộc. Chỉ có hai đứa con, đứa con trai đang học đại học năm thứ nhất, đứa con gái đang học lớp mười, chồng chị bị bệnh mất cách đây mấy năm. Mấy người hàng xóm, ai cũng thương tiếc chị bảo chị giỏi giang, nghèo mà sạch, nghèo mà ráng cho con ăn học. Hân nghe tê tái trong lòng. Hân bảo với hai đứa là bạn của mẹ, cô ở lại phụ lo đám tang.

Đêm đó chỉ còn ba cô cháu, Hân bảo hai đứa lại đây, Hân dọn cho hai đứa đĩa tôm luộc, cơm nóng và nồi canh chua rau muống. Hân bảo mẹ con nhờ cô nấu, mẹ con muốn nấu cho hai con ăn trong ngày sinh nhật mình. Hai đứa gật đầu, chúng vừa ăn vừa khóc. Có lẽ trong cuộc đời, chúng sẽ không bao giờ ăn được một bữa cơm ngon, mặn chát nước mắt như thế. Hân ôm hai đứa khóc, Hân nói: ” Dì dẫn mẹ về nhà rồi. Mẹ con chỉ mong hai con cố gắng thương yêu, bảo ban nhau ăn học cho nên người.” Hai đứa gật đầu, chúng nấc lên từng cơn, còn nỗi đau nào hơn nỗi đau mất mẹ. Hân quay sang chiếc quan tài, chị đang đứng đó, Hân nói: ” Chị đi đi, em sẽ giúp hai cháu. Chị yên tâm ra đi nhé!” Cái bóng gật đầu, từ lúc thằng con lớn vừa lột tôm vừa khóc, chị đã nấc nghẹn ngào, đến lúc đứa con gái lùa muỗng canh chua rau muống mà miệng gọi: ” Mẹ ơi!” chị đã biết mình toại nguyện. Giờ Hân hứa giúp hai con chị, chị nghĩ mình đã siêu thoát.

Bỗng Hân thấy hàng ngàn ngôi sao lấp lánh vỡ ra từ cơ thể chị, lung linh, bàng bạc từ bay lên lên cao. Chị mỉm cười dù nụ cười đầy nước mắt. Người ta hay nói, người phàm chỉ thấy ma khi họ bắt cùng tần số. Chị và Hân có cùng một tần số: Đó là tình mẹ và lòng trắc ẩn.

Ngày mai là ngày đưa chị về hư không.

BỤI MẬN GAI

ANH TRAI – EM TRAI

in Gia đình/Xã hội

* Xin gửi tặng đến các cha mẹ có đứa con mắc chứng bệnh khó đọc hoặc những đứa trẻ bị tự kỷ.

EM TRAI
Nó 10 tuổi. Nó có một cái tên thật đẹp Trần Anh Minh, cái tên xứng đáng với gia thế của ba mẹ nó, hai bác sĩ hàng đầu của một bệnh viện lớn trong thành phố này. Nó có một anh trai khôi ngô, tuấn tú, là sinh viên đầu bảng của Đại học y khoa. Anh nó chọn nghành tâm thần học dù ba nó phản đối cực lực.
Nó khác anh, nó mắc chứng Dyslexia – chứng khó đọc. Những con chữ luôn nhảy múa trong đầu nó, vài chữ bị đảo ngược, vài con số treo lơ lửng. Trong lớp nó bị xếp vào một góc, tập vở lúc nào cũng nhàu nát, các con chữ lộn xộn. Có khi nó vẽ con bướm, vậy mà con bướm từ quyển vở của nó bay vòng quanh lớp, nó chạy theo bắt lại, sợ làm ồn các bạn đang học, vậy mà cô lại phạt nó đứng úp mặt vào tường. Nhiều lúc nó không hiểu hết những từ mà bạn bè, cô giáo nói.
Trong thế giới của nó, mọi sẽ người bên ngoài thật kì quặc. Trong thế giới của nó, chỉ duy nhất anh hai là hiểu nó, hiểu mớ bùi nhùi trong đầu nó. Có những hôm nó điên lên, cào cấu anh sẽ ôm nó vỗ về. Các con chữ chạy lung tung, anh sẽ buộc lại cho nó. Anh sẽ dẫn nó ra công viên, dạy nó chơi bóng dù khó khăn lắm nó mới đá trúng. Nhưng thế giới nó đang dần xa anh, cả tháng nay anh hai nó rất bận. Nó thấy chị Như hay sang chơi, nó hiểu rằng một ngày nào đó, nó sẽ cô độc trong thế giới này. Mỗi lần nghĩ đến đó, nó thấy đau và muốn đập đầu đâu đó, nó cứ đập cứ đập để nước mắt nó không chảy, mỗi lần như vậy, ba sẽ hét vào mặt nó và mẹ: “Nó không phải con tôi. ” Ba nó nói đúng, nó không chỉ là gánh nặng cho mọi người mà còn cho cả nó nữa.

ANH TRAI
Anh có đứa em trai khi 14 tuổi, ngày đầu tiên anh nhìn thấy nó anh đã thương đứt ruột. Mắt nó trong veo, nó thích nắm tay anh, nó cười. Nó lớn lên và không thể đọc được, nó bị bạn bè cười nhạo, ba thì luôn cau có, mẹ thì hay khóc. Anh hiểu rằng cuộc đời này anh sẽ chăm sóc nó. Anh dạy nó nhiều thứ, anh kiên nhẫn với nó. Anh thương nó vậy nhưng Như lại bắt anh chọn. Anh có sự chọn lựa nhưng em trai anh thì đâu có. Có thể anh và Như không phù hợp, anh để Như ra đi. Dạo này anh ít dành thời gian cho nó, anh đang cố gắng hoàn thành công trình nghiên cứu của mình. Tối nào về, anh cũng sang phòng nhìn nó ngủ, những vết sẹo chưa kịp lành kế những vết sẹo khác do nó hay tự làm khi căng thẳng. Anh thấy đau lòng. Ngày mai, khi phát biểu trước Hội đồng y khoa về nghiên cứu của mình, anh muốn nó có mặt, anh muốn nó tự hào vì anh trai mình.
ANH EM TRAI
Nó bước vào hội trường đông nghịt, nó thấy ngộp, nó cứ bấu lấy tay mẹ. Ba nó càu nhàu: “Đã bảo để nó ở nhà.” Nó thấy anh nó trên sân khấu, anh nó mặc cái áo trắng mà nó đã vẽ nghệch ngoạc bên ngực trái. Mọi người xì xầm. Tiếng người giới thiệu léo nhéo rồi nó nghe anh nó nói:
” Kính thưa quý vị,
Sáng nay, nhiều anh chị thắc mắc sao tôi chọn mặc chiếc áo này trong ngày quan trọng như thế này? Thưa quý vị, chiếc áo này em tôi đã vẽ lên trong sinh nhật lần thứ 10 sau khi nó tức giận vì không thể đọc được tên mình.
10 tuổi là dấu mốc quan trọng trong cuộc đời của hai anh em tôi.
Khi tôi 10 tuổi, tôi có thể đọc trôi chảy bài thơ nhưng em tôi thì phải đánh vật với các con chữ nhảy múa.
Khi tôi 10 tuổi, tôi có thể ngồi yên, tập trung làm bài tập nhưng em tôi không thể giữ được cây bút quá lâu.
Khi tôi 10 tuổi, tôi có thể là một tiền vệ xuất sắc nhưng em tôi không thể điều khiển quả bóng.
Khi tôi 10 tuổi, tôi là niềm tự hào của ba mẹ nhưng em tôi thì trở thành gánh nặng.
Mười tuổi của tôi đầy màu sắc, sinh động, tươi đẹp nhưng mười tuổi của em tôi chỉ là một thế giới cô độc, hoảng loạn.
Vì sao có sự khác biệt giữa hai anh em ruột thịt như vậy? Vì sao những người mắc bệnh như em tôi luôn sợ sệt tất cả chúng ta, những người bình thường?
Trong muôn vàn câu hỏi đó, tôi đã tìm ra câu trả lời trong nghiên cứu của mình: Dyslexia-chứng khó đọc liên quan đến gen và di truyền, với hy vọng chúng ta hãy đối xử công bằng với những người bị rối loạn khả năng đọc như em tôi.
Cuối cùng xin cám ơn ba mẹ, thầy cô đã giúp tôi hoàn thành nghiên cứu này. Cám ơn em trai tôi, Trần Anh Minh đã là động lực để tôi nghiên cứu đề tài này. Xin cám ơn.”
Anh nó vừa dứt lời tiếng vỗ tay rào rào, vài người xúc động, rưng rưng. Mọi người xin chụp ảnh anh nó, đám đông vây quanh anh nó. Nó muốn đến bên anh mình nhưng không thể nào được. Bổng nó thấy mình như bay, anh hai nó cõng nó trên lưng và cười nói: ” Nếu có chụp hình, xin hãy chụp hình anh em tôi như thế này.”
Nó đã bay, bay trên ánh sáng, bay trên lưng anh trai nó. Nó thấy mọi người sao dễ thương, thế giới bên ngoài cũng dễ mến. Và nó cười.
Phía dưới sân khấu, ba nó đưa tay chùi nước mắt. Ông không hề xem nó là gánh nặng, những bực tức chỉ cho thấy ông là một người cha bất lực. Giờ thì ông đã biết, hai con trai ông đã dạy ông bài học: chỉ có tình yêu thương và sự kiên nhẫn mới giúp được những đứa trẻ bị chứng khó đọc. Vâng chỉ có tình yêu thương mới làm hoàn hảo những khiếm khuyết mà con trẻ thiếu. Và đó không thuộc về lỗi của chúng, các bạn ạ!

Bụi Mận Gai

BÀI HỌC VỀ CÁI TÁT

in Gia đình/Người Việt ở nước ngoài

Người phụ nữ trong bức ảnh với Con Tý ngày nó Tốt nghiệp lớp Vỡ lòng là Cô giáo trông nó, người phụ nữ đã đưa tên tôi vào danh sách Những phụ huynh cần theo dõi của Cục bảo vệ trẻ em của khu vực vì có hành động không thích hợp với con của mình ! Trời, nghe không thôi, chưa đủ để cho ai hình dung được hết sự nghiêm trọng của câu chuyện.

2h chiều hôm đó, tôi nhận được một cuộc gọi từ số phone lạ, người gọi điện là một phụ nữ tôi không quen, nói tiếng Việt. Chị nói cho tôi biết bắt đầu từ bây giờ sẽ là cuộc phỏng vấn có ghi âm !!! Chị nói hiện tại Con Tý vẫn đang trong trường học, sự việc như vậy : ban sáng trong giờ tập Vẽ – mọi người đều biết Con Tý có khả năng Vẽ từ nhỏ rất tốt, nó biết vẽ trước khi biết viết nhiều tranh, lớp 10 nó được chọn là trẻ em có tài năng đặc biệt qua môn Vẽ. Sáng hôm ấy nó loay hoay vẽ, cô giáo, người trong bức ảnh, hỏi nó :

– Linh vẽ đẹp quá, con vẽ cái gì nói cho cô nghe ?
– Cháu là nạn nhân !
– Hả, sao lại là nạn nhân, mà nạn nhân của ai ?
– Là nạn nhân của mẹ cháu, mẹ đánh cháu.
– Vì sao đánh ?
– Vì cháu ngậm , không ăn nên mẹ đánh.
– Đánh như thế nào, có đau không ?
– Đánh như thế này này… Không đau đâu !

Con tôi ơi, nó đã ngây thơ, thật thà và trung thực, những lời nói của con vô tình đưa mẹ nó vào vòng phiền phức to lớn không lường được, nhưng chính câu nói ” không đau đâu ” sau này đã một phần giải thoát cho mẹ nó.

Cuộc phỏng vấn gần hai tiếng đồng hồ trên phone. Chị kia nói, sau khi nghe Con Tý nói vậy, cô giáo đã báo lên Ban giám hiệu nhà trường, Ban giám hiệu mời người Tư vấn là người phụ nữ đang nói chuyện với tôi, chị tên Kim. Các thành viên có liên quan cùng ngồi với Con Tý, lúc đó họ đã đưa con bé lên Ban giám hiệu nhà trường, hỏi tỉ mỉ cặn kẽ câu chuyện và hỏi về cảm nhận của nó về mẹ. Con bé vô tư ngây thơ khai hết và khẳng định rằng vẫn yêu mẹ.

Chị Kim thông báo cho tôi,Cục bảo vệ quyền lợi cho trẻ em bắt đầu mở hồ sơ theo dõi về tôi. Họ xét thấy tôi không có đủ hiểu biết về cách nuôi dạy trẻ con, nên cần giám sát và hỗ trợ phương pháp. Họ sẽ gửi người của Cục đến nhà tôi giúp đỡ. Đồng thời thông báo nếu từ giờ họ nhận được một thông tin nào từ ai, nói về việc tôi đánh con là họ đem Con Tý cách ly với gia đình ! Chỉ còn nước kêu Trời ! Ai cũng biết Con Tý từ khi biết ăn bột cho tới khi bye..bye..cái thìa bố mẹ xúc cho nó là năm nó lên 9 tuổi, mà lúc xảy ra chuyện này nó mới lên 6 ! Từ đó, Thứ Hai hàng tuần có một người đến nhà một tiếng dạy cho Ông Bà cụ thân sinh ra Con Tý cách nuôi dạy con thích hợp.

Tức thiếu nước phát điên. Bố nó bực mình lắm, mắng, ý nói bảo bao lần rồi mà không chừa thói đánh con đem sang từ Việt nam, ở đây không ai dám đánh con hết, giờ trả giá đấy ! Rồi họ kiểm tra đồ dùng quần áo của nó xem có đầy đủ đàng hoàng không, có nhiều đồ chơi không, người ngợm đầu tóc có sạch sẽ không, tóm lại là có chăm sóc con bé tốt không ? Theo chương trình thì sẽ kết thúc khi người tư vấn thấy thái độ của cha mẹ học sinh nhận thức tốt, có kết quả tốt. Được khoảng 4 buổi thì tôi quyết định nói chuyện thẳng thắn với chị ấy, trình bày suy nghĩ, quan điểm của mình trong việc này cộng với dẫn chứng là Con Tý không ghét không sợ mẹ và hứa hẹn chừa hẳn – bằng thứ tiếng Anh trời ơi nhất, bướng bỉnh không nhờ bố nó dịch hộ 😍. Thế mà được việc, chị đồng ý báo về Cục, từ đó họ không gửi người đến nhà tôi nữa nhưng hồ sơ vẫn mở. Chị Kim vẫn giữ liên lạc với tôi thường xuyên, đúng 6 tháng hồ sơ mới đóng, vẫn một lời cảnh cáo : nếu có thông báo từ ai đánh nó là họ đem nó đi ra khỏi nhà.
Con người là Tài sản của Quốc gia nó thế , chắc vậy!

Chỉ một cái Không thể gọi là Tát, một cái phát nhẹ hai ngón tay mà câu chuyện ra khỏi sự kiểm soát của mình, nó được đặt dưới sự kiểm soát của Pháp luật can thiệp ngay vì vi phạm nhân quyền, bạo hành trẻ em dù mình là mẹ đẻ ra nó.

Bài học về dạy con kèm đánh tôi được khai thông từ đó. Giờ Con Tý đã là thanh niên trưởng thành, tôi sẽ kể tiếp câu chuyện về cách nó trả lời Thầy giáo vụ ăn đòn vào hôm sau, nay xin hết phần một !

BÁNH XÀ PHÒNG 72%

in Sống ở làng

Xà phòng bây giờ muôn hình vạn loại… Nhưng mấy ai còn nhớ đến cái bánh 72 một thời này thì tuổi thơ thật là DỮ DỘI lém đây. Tôi là 7x đời đầu tiên nên khi tôi còn nhỏ sống trong một gia đình đông con (ấy là so mí bây giờ) tôi đã ý thức và biết được việc phải giúp mẹ là như thế nào.
Ngày ấy giặt giũ là công việc cũng không kém phần nặng nhọc đâu. Tôi nói nặng nhọc là vì quần áo không có nhiều để mà ngày thay mấy bộ như bây giờ. Một bộ quần áo có khi mặc ba bốn ngày mí được giặt vì giặt thường xuyên thì làm gì có mà thay và cái chính là làm gì có xà phòng để mà giặt. Tám tuổi tôi đã mang quần áo của cả nhà ra cầu ao ngồi giặt…. Cái tuổi mà bây giờ con tôi nó gấp ba tuổi tôi ngày xưa cũng chả biết phải vò tay cho dù là cái khăn rửa mặt. Tôi nhúng ướt rồi trải quần áo ra cây cầu bằng ba cây tre ghép lại bàn tay nhỏ xíu cầm bánh xà phòng hình chữ nhật màu nâu nâu cứng đanh to hơn cả bàn tay mình chà đi xát lại cho xà phòng nó dính vào quần áo rồi lấy năm đầu ngón tay cào cào ngang dọc cho bụi cho đất và cho bất cứ thứ gì bám vào quần áo nó ra cào đến nỗi mà năm đầu ngón tay móng cứ tịt ngỏm vào chả mọc dài ra được. Bánh xà phòng này mẹ tôi bảo giặt tiết kiệm thôi con nhớ. Mẹ phải xếp hàng từ 4h sáng mí đến lượt mua đấy con ạ .Cầm cái bánh xà phòng mẹ mua về mà lúc mẹ mới đem về chị em tôi còn tưởng đó là cái bánh tranh nhau vồ rồi cắn thử… Ôi chao cha mẹ ơi nó đắng nó ghê ghê nó có mùi khó chịu hôi hôi…oẹ ra mãi mà vẫn rùng mình .


Lại nói nốt chuyện giặt… Bánh xà phòng cứng đanh được cái chà đi chà lại nó cũng ra rất nhiều bọt rồi trơn tuồn tuột. Đến lúc giặt xong cái quần thò tay cầm vào bánh thì nó trơn tuồn tuột rồi phi vút xuống ao. Ao trong veo, cái bánh xà phòng cứ chao nghiêng liệng ngang liệng dọc rồi chìm nghỉm. Sợ hết hồn chạy về gọi bố ra … Bố ra thò tay cầm đi cầm lại mãi chả đc nó cứ như trêu ngươi ý. Sau phải nhờ sự hỗ trợ của mẹ đem theo cái rổ xề to đùng ra xúc vớt cái bánh xà phòng đó mí nằm trọn trong rổ bê lên.Hôm nào mà đi móc rốc (quê tôi gọi cua là rốc) về chân tay tuyền bùn có đc bánh xà phòng này rửa ráy rồi tắm thì thích phải biết.Cơ mà mẹ bảo cho chúng mày ra ao nhúng người cho ướt rồi về mẹ xát xà phòng cho kẻo nó rơi xuống ao thì phí. Bánh xà phòng giặt tắm xong phải đc cho vào cái bát nhôm để đầu hè cho nước trong bánh xà phòng nhỏ xuống đọng trong bát còn lấy ra dùng tiếp lần sau… Quý ..hiếm nên phải tiết kiệm.


Bây giờ thì hãy thử ngó vào phòng tắm của mọi gia đình mà xem…trong giá để đồ nhà nào cũng phải vài ba loại xà phòng là ít.. Cuộc sống càng ngày càng văn minh và hiện đại. Con người ngày càng đòi hỏi khắt khe hơn trong việc lựa chọn sản phẩm tiện ích cho gia đình mình. Bánh xà phòng 72% cứng đanh ngày nào đã được thay thế bằng hàng trăm hàng ngìn thương hiệu có tên tuổi. Ấy vậy mà tôi vẫn không thể quên được cái bánh xà phòng 72 Liên Xô của vài thập kỷ trước kia.

Leanh Nguyen

“GIẢI CỨU” BỐ THẮNG

in Gia đình/Nhăn nhở

Hiện giờ tôi đang rất là bế tắc và vô cùng bối rối. Tôi xin được chia sẻ lên đây mong được cộng đồng mạng cho tôi một lời khuyên hữu ích.
Tính tôi thì hơi lan man, nhưng cũng xin tóm tắt thế này.
Tuy trong nhà tôi, bà xã là lao động chính. Nhưng ở một chừng mực nào đấy, tôi vẫn là người chủ của gia đình mặc dù tôi chả có công ăn việc làm gì. Cũng đâu có sao! Tôi có 2 thằng con phải chăm sóc, tắm rửa học hành, rồi cơm nước giặt giũ, lau dọn cửa nhà và cả tỉ việc không tên khác. Bà xã tôi đi từ sáng đến đêm muộn. Ả có 2 tiệm Spa, thêm một cửa hàng bán Mỹ phẩm và thực phẩm chức năng. Chị em bây giờ xông xênh nên đua nhau chăm sóc cơ thể và làm đẹp. Vậy nên ả kiếm khơ khớ. Tất nhiên rồi.
Ba con tôi thì chẳng thiếu thứ gì. Tuy vậy, ả rất chi li cho nên tôi chẳng có đồng nào dư dả cả.
-Tôi không ky bo kiệt xỉ, nhưng cái loại chó dái như ông. Có tí tiền trong túi là gái mú ngay, tôi lạ đéo gì: Ả tuyên bố.
Nói là thất nghiệp cũng không phải. Tôi cũng có một khoản đầu tư nho nhỏ đều đặn trong một lĩnh vực công nghệ số với một đối tác ngoài đầu ngõ. Thất bại cũng nhiều mà thành công cũng có mặc dù chưa được như kỳ vọng. Tuy nhiên gần đây công việc đầu tư của tôi bị gián đoạn vì chị Tuyết bán nước ở đầu ngõ không cho tôi ghi đề chịu thêm nữa.
Nói gì thì nói, làm thằng đàn ông mà không có ít tiền dằn túi thì thiếu tự tin lắm, bữa trước đi chợ về tới quán nước chị Tuyết, mấy ông đang đánh cờ tướng xôm tụ lắm, Tôi ghé vào xui mấy câu, thằng Hiệp bí nước xửng cồ: Ông ngồi ngoài im mẹ nó đi. Có giỏi cốp 1 lít vào đây đánh tiếp. Thế cờ đó tôi đánh kiểu gì cũng thắng, ngặt nỗi, tiền đi chợ vợ đưa vừa khẳm. Mua đồ xong là chả còn đồng nào. Vậy là đành ngậm ngùi đứng dậy đi về. Nhục ơi là nhục.
Một bữa, đợi lúc ả tắm rửa cơm nước xong xuôi, ngồi gác chân trên sô pha uống trà xỉa răng quèn quẹt, tay kia lật lật soi soi kiểm tra sổ sách trong ngày. Rửa bát lau dọn xong xuôi, tôi mới ngồi xuống dưới bóp bóp chân cho ả và thẽ thọt bảo:
-Anh muốn đi làm mình ạ.
-Ông tính làm ở đâu?
– Thì em cho anh tới làm chỗ Spa của em í!
-Ông điên à? Ông thì làm gì được. Chỗ đó chỉ phục vụ nữ giới thôi.
-Cái gói dịch vụ 1 triệu 6 ấy. Anh nghĩ mình có thể đảm đương được. Chắc học sử dụng máy laze cũng không khó(tôi tự tin)
-Gói 1 triệu 6 là gói gì?
-Triệt lông vùng kín.
Bốp…tôi xây xẩm mặt mày.
Buồn quá, không yêu sao nỡ buông lời đắng cay. Thế là dự định đi làm của tôi tan thành mây khói. Cả đêm đó tôi nằm quay lưng úp mặt vào tường khóc nức nở.
Mụ vợ tuy cũng rất yêu tôi, chỉ phải cái ả hay ghen. Ghen kinh khủng. Mỗi lần ả ghen là kinh động đến cả tw đảng.
Chuyện là thế này. Một bữa hai vợ chồng nằm trên giường, sắp tới giờ đi ngủ. Bỗng ả tru tréo, nhảy dựng lên, Chửi bới cào xé đánh đập tôi. Chửi tôi là đồ chó dái, đồ khốn nạn vô ơn, phường vô lại. Rồi ả cầm điện thoại của tôi dí vào mặt tôi.
Bỏ mẹ. Tin nhắn thế này.
Người gửi: Mẹ Nga
– Mẹ Nga: Bố Thắng ơi mẹ Nga thích cái xi líp ren đỏ lọt khe.
– Tôi: Thế à? vòng mông của mẹ Nga bao nhiêu để bố chọn cho?
– Mẹ Nga: Mông của mẹ chín mươi. Với cả mẹ thích cái xu chiêng đen viền đăng ten đó nữa nhé.
Tôi nhớ cái tin đó hồi chiều vội đi đón con nên chưa kịp trả lời nốt và quên xóa đi.
Để ả đọc được tin nhắn như thế có phải là đốt nhà không chứ.
Đúng là tình ngay lý gian. Dạo gần đây tôi cạo quá. Mụ vợ xiết tiền đi chợ chuẩn đét giá nên tôi không bớt được đồng nào. Mấy hôm kết con 35 nổ mắt. Đã 25 tuần mà nó vẫn chưa ra, theo tính toán nghiên cứu của tôi, nhất đình nó sẽ ra trong tuần này.
Các cụ bảo: Cái khó ló cái ngu. Trong khi lấy đồ phơi trên sân thượng, tôi chợt nhận thấy vợ tôi có quá nhiều đồ lót. Ả ham đồ lót hàng hiệu nên mua chất đống, nhiều cái còn chưa mặc đến. Nghĩ là làm, tôi xuống mò trong tủ chọn ra chục bộ, lọ mọ lấy máy ảnh ra chụp rồi up lên mục DỌN NHÀ CHO ĐỠ CHẬT của forum Làm Cha Mẹ để bán. Khổ cái là trong forum này mọi người toàn xưng hô với nhau là bố, mẹ. thế nên mới ra cơ sự này.
Giờ tôi phải giải thích thế nào với ả đây. Mọi người cho tôi lời khuyên nhé.

Hồ Thắng

MÙI TẾT

in Gia đình/Sống ở làng/Văn hoá/Xã hội

Mùi Tết! Là tôi nói về mùi của Tết xưa, gọi là xưa cho nó có tý trầm mặc huyền bí, chứ với một thằng bé 40 như tôi thì Tết xưa là tết của nhưng năm 80, thời kì vẫn còn bao cấp và bắt đầu “đổi mới”.

Trong cái khoảnh khắc giao thoa của thời gian, quyện trong tiết xuân nồng nàn bảng lảng khói sương, lay phay mưa bụi như rây bột là mùi của Tết! Cái mùi mà đến tận bây giờ và mai này tôi ko bao giờ quên được, cái mùi mà chỉ cần nhớ đến nó tôi cũng thấy bùi ngùi.

Mùi pháo. Từ đầu tháng chạp, tôi bắt đầu làm pháo, bao nhiêu vở, sách giáo khoa và báo cũ mẹ tôi xin được tôi đều đem rọc ra làm giấy để quấn pháo, ngày đó cả làng tôi nhà nào cũng làm pháo và có vài nhà sản xuất để bán, nên thuốc pháo và ngòi mua rất dễ. Pháo cuốn chắc tay, có bọc giấy màu xanh, đỏ ở ngoài, rồi mang dập ngòi, kết thành bánh, tra thuốc, đổ xi (silicat) phơi khô và ….đốt. Tôi thường kết những bánh pháo dài khoảng 5m, có kèm những quả pháo đùng to như lon coca bây giờ, đốt nổ rất giòn và vang, mùi thuốc pháo thơm hăng hắc nồng nồng rất là Têt. Dăm năm trở lại đây, vì nhớ, năm nào tôi cũng mua và đốt trộm pháo (kệ cấm) nhưng pháo bây giờ của TQ họ làm toàn bằng thuốc súng, nổ nhanh, kêu to nhưng ko có cái mùi đặc trưng của pháo.

Mùi giò lụa. Thường thường 27 tết là nhà tôi mổ lợn, lợn đc mẹ nuôi từ đầu năm, hoặc đi mua, mấy nhà hàng xóm chung nhau, thịt con lợn ra tự giã giò còn lại xương xẩu, nây mỡ thì chia, nhưng mấy nhà đều tập trung lòng lợn tiết canh trưa hôm đó. Quay lại cái mùi giò, thịt lợn khi đc những cánh tay lực điền giã kí cốp cho đến khi nó chảy, mượt bắt đầu cho nước mắm vào thúc cho đều trước khi vét ra gói, nước mắm phải là thứ nước mắm “đểu” (loại rẻ tiền) nó mới dậy mùi giò cái mùi nó mằn mặn ngầy ngậy rất khó tả, cho dù bao nhiêu năm ko gặp, chỉ cần ngửi thấy là phát hiện ra ngay. Tôi thường đc các chú gói cho 1 cái giò tin hin bằng đầu ngón chân cái được lấy ra khi vét cối, nhưng cái vị ngon của nó thì cho dù bây giờ ăn bao nhiêu loại giò từ của Đình Bảng cho đến Ước Lễ cũng ko tìm thấy mùi vị tuyệt vời ấy.

Còn nhiều mùi nữa, tỉ như mùi thơm ngào ngạt của nồi nước rau mùi già của mẹ gội đầu và tắm cho mấy anh em chiều ba mươi, mùi thơm hăng hắc của thẻ hương đen trên giường thờ, thường chỉ dịp tết mới thắp, mùi thơm nồng nàn ngào ngạt của lá dong khi vớt bánh chưng lúc nửa đêm… Tất cả những thứ mùi huyền thoại ấy quyện lại trong tôi thành… mùi Tết .

Đỗ Hoàng Giang

1 2 3 7
0 0
Go to Top