trang thông tin điện tử của những người việt xa quê

Category archive

Xã hội - page 3

THỰC TRẠNG NÔNG THÔN NGÀY NAY (P1)

in Sống ở làng
Dịp về quê, nghe ông chú họ cảm sốt phải nằm trạm y tế xã điều trị. Ngoắc cân đường hộp sữa ra thăm. Chả biết bệnh tình của ông đến đâu nhưng chưa kịp hỏi thăm đã bị cuốn vào chuyện làng chuyện xóm lê thê đứt luôn buổi sáng.
Không biết có phải cái bệnh người già hay hoài cổ và săm soi xét nét không, hay là do nằm ở trạm y tế để chữa bệnh nhàn tản mà câu chuyện của ông được bắt đầu về chuyện sức khỏe và bệnh tật.
Ông cho rằng ngày xưa nghèo đói ăn mắm chấm rau thế nhưng lại ít ốm đau bệnh tật, bây giờ no đủ lại sinh ra lắm bệnh mà lại toàn những bệnh oái oăm cứ dính phát là cõng nhau chạy khẩn may ra còn kịp, rồi thì chưa qua dịch này đã đến dịch kia cứ sốt sình sịch, sốt vó vì báo động vì dập dịch, dịch của động vật mà không dập nhanh thì người lo mà ẵm. Tất cả là do công nghệ sinh học, hóa học ngày nay can thiệp vào đời sống con người nhiều, từ trồng trọt đến chăn nuôi, từ công nghệ thực phẩm đến cả sự ô nhiễm môi trường.
Người quê trước đây ai biết ung thư là gì, thế mà những năm gần đây người mắc bệnh ung thư, chết vì ung thư nhiều quá, đã nghèo lại bệnh trọng. Suy ra bệnh tật nó cũng từ cuộc sống quanh ta nhập vào chứ ở đâu xa, ăn uống thì tạp nham, nông thôn thu nhập thấp mua gì ăn gì cũng cứ rón rén chọn của rẻ của ôi, thành phố thì còn có kiểm tra kiểm dịch, soi xét đến an toàn vệ sinh thực phẩm chứ nông thôn thì mấy ai ngó đến đâu mà biết thực phẩm an toàn hay không an toàn.
Vệ sinh môi trường thì chả ai chú ý nhắc nhau, nhìn thấy vứt bịch rác, nhìn thấy đổ xô phân, nhìn thấy vứt con chuột con chó chết ra ngõ ra đường đấy mà có dám nói đâu, nhắc không khéo còn bị bổ cho vào mặt: “tao vứt ở đường ở ngõ chứ có vứt vào cửa nhà mày đéo đâu mà ngứa mồm?” Tắt loa, thôi thì kệ mẹ mày. Chính quyền không có biện pháp, không có chỉ đạo, không phát động phong trào, không tuyên truyền giải thích, không có cơ chế quản lý và chế tài xử phạt thì thôi chứ người làng người xóm nói nhau nó khó lắm. Nhiều nơi cũng nông thôn như ta đấy nhưng họ làm tốt lắm, bài bản căn cơ lắm.
Làng quê ngày xưa nhà nào cũng có cái ao, thôi thì từ tắm giặt, rửa rau vo gạo gì cũng nhìn vào nước ao, bây giờ thì ao đấy nhưng ô nhiễm hết rồi, cả làng không còn cái ao nào sạch đến rửa chân còn chả dám nói gì đến tắm giặt, ao hồ ô nhiễm, ruộng đồng cũng ô nhiễm. Nước sạch nông thôn đấy nhưng nó cũng không phải như nước sạch ở thành phố được lắng, lọc, khử trùng, chất lượng nước cao chứ ở nông thôn thì cứ bơm lên rồi lắng lọc phiên phiến đại khái có qui trình thế thôi, mà thế là cũng tốt rồi cứ thấy trong là ổn nào có ai biết thế nào là chuẩn hay không chuẩn sạch hay không sạch.
Ao hồ đồng ruộng đã ô nhiễm thì rau dưa cua cá nó cũng chả sạch được, ăn thì cứ ăn thôi chứ cứ ngồi mà soi bẩn với sạch thì chỉ có khâu mồm. Hết nguồn nước ô nhiễm rồi thì đến nạn rác thải, chẳng hiểu sao nông thôn mà bây giờ cũng lắm rác, mỗi làng một bãi rác, ngày nào cũng chở rác mà chả bao giờ hết, ý thức người dân thì lại chả quan tâm cứ vứt khỏi cửa nhà mình là ngon rồi, rác vung vãi ngoài đường ngoài ngõ thì chả ảnh hưởng đến mình.
Cái khó là nhận thức của con người vì vứt rác hay xả bẩn thì đã chết ai, bệnh nó có nhập tức thì vào người đâu mà hãi. Mấy ai hiểu rằng mọi thứ mầm bệnh nó cứ tích tụ dần trong người lúc nào ở thế thắng nó mới lòi ra mà quậy. Họa hoằn ngày nọ ngày kia các bà các chị cũng làm tý phong trào hô nhau quét dọn ngõ xóm đường làng đấy, hình thức thôi chứ cái sự ô nhiễm bẩn thỉu nó có nằm tơ hơ ra để chờ mấy nhát chổi lẹt phẹt cho qua chuyện đâu. Căn nguyên của cái sự ô nhiễm nông thôn nó cũng bắt nguồn từ thu nhập, từ mức sống, từ nhận thức của người dân chưa cao nên cái suy nghĩ nó cũng chưa thông thoáng, mọi thứ cứ chi li trước mắt, lo cho mình chưa xong sao nghĩ được đến cái chung.
Lại đến chuyện xây dựng nông thôn mới, ông rằng: thực ra không phải bây giờ mới nói mà ngay từ thời tôi còn là đứa trẻ trâu ở làng thì cũng đã làm rồi. Có điều thời đó chủ yếu chỉ là xây dựng hợp tác xã và một số phong trào lao động sản xuất và hướng về miền Nam, sau ngày thống nhất đất nước lại có cuộc cách mạng làm ăn lớn xã hội chủ nghĩa ở nông thôn, chuyển làng xóm đi dồn hết ruộng lại để đưa công nghiệp hóa hiện đại hóa nông thôn theo mô hình của Liên Xô nhưng rồi thất bại, bởi lẽ thời ấy đất nước vừa trải qua chiến tranh tàn phá, kinh tế kiệt quệ, trình độ lạc hậu, tiềm lực không có mà đòi làm lớn ngay thì làm sao được.
Công bằng mà nói thì nông thôn cũng đã có phát triển nhiều mặt, đời sống khấm khá hơn nhiều nhưng cái cung cách làm ăn vẫn cứ theo kiểu tập quán chứ không có đường hướng ổn định lâu dài và hiện đại. Dân số ngày càng đông mà đất đai thì không sinh sôi thậm chí đất canh tác nông nghiệp còn bị thu hẹp quá nhiều. Đừng bao giờ nghĩ rằng đô thị hóa thì bỏ được nông thôn, nông nghiệp, các nước tiên tiến trên thế giới người ta vẫn phải chú trọng đến nông thôn và nông nghiệp cơ mà. Cũng không thể vin cớ rằng nghèo thì không làm được, những nơi có nghề phụ, nghề truyền thống thu nhập của họ cao thì họ làm nhanh, còn như ta là xã thuần nông chắc chắn sẽ phải khó khăn hơn nhiều.
Những năm qua không có chương trình xây dựng nông thôn mới thì ta vẫn làm đấy thôi. Tỷ như giáo dục thì trường mầm non chuẩn, tiểu học chuẩn, trung học cơ sở cũng đạt chuẩn luôn, rồi ngay như cái trạm y tế này cũng đã đạt chuẩn. Nhưng nói thế chứ chuẩn trong cái sự lệch chưa chắc đã là cái căn bản của vững bền, trong khi sản xuất còn manh mún lạc hậu, thu nhập còn thấp, đời sống chưa cao, trình độ người dân và ý thức cộng đồng còn hạn chế, làng xóm chưa chuẩn, gia đình chưa chuẩn, bố mẹ chưa chuẩn thì con cái học trường chuẩn liệu có thành người chuẩn được không ? Hệ lụy nhiều mặt như thế thì việc đảm bảo cho những cái chuẩn tiên phong kia giữ được sự ổn định là cả một câu chuyện, không phải cứ được công nhận rồi thì coi như nó là mãi mãi.
Tạm dừng, nhấp chén trà nóng, ông lại nối mạch. Tôi thấy nông thôn thì phải ưu tiên về xây dựng và nâng cao về nếp sống văn hóa, ý thức cộng đồng, thứ nữa là phải chú trọng đến môi trường sống phải mang tính bền vững chứ không thể chỉ là ngon lành trước mắt. Trong phát triển kinh tế có lúc nhanh lúc chậm, có những khi lệch lạc, chuyện khắc phục là không khó nhưng văn hóa và môi trường một khi đã bị phá vỡ và xuống cấp lêch lạc thì việc khắc phục là vô cùng tốn kém và khó khăn, cái giá phải trả là không thể cân đong tính toán.
Nông thôn thời nay nhiều nơi nhiều thứ nó cứ biến dạng méo mó đi cả, ma chay hiếu hỉ, giỗ chạp cứ tùy tiện mỗi nhà mỗi kiểu, nhà có điều kiện thì bày đặt lai tạp đủ thứ kiểu cách ở đâu đâu mang về, nhà không có điều kiện cũng lại phải cố theo, không theo thì kém cạnh bị chê bôi này nọ mang tiếng lắm. Đi ăn giỗ mà cũng cứ phải phong bì phong bao, người có đã đành người không có tiền bỏ phong bì thì “sáng kiến” mua mấy qua cam quả quýt của ta của Tàu gì chả biết cứ rẻ là mua, dúm túi ni lông xách đến miễn sao cứ có cho khỏi ngọ ngằn muối mặt.
Cỗ quê nhưng cũng bày đặt làm món phố mới sang, người quê nấu món phố chả phải bài, chả ngon nhưng lạ miệng cũng cứ là mới, hôm sau nhà mình cũng phải theo cho nó ra vẻ văn minh. Ăn cỗ thì chỉ chú mục đĩa rau, bát canh chứ những thứ khác cấm có ai đụng đũa, để ăn xong còn chia nhau mà. Khổ chủ làm cỗ nhưng lại lo kiếm ít túi ni lông để phát cho mỗi người một cái ăn xong lấy phần mang về, đĩa thịt cũng chia đĩa xào cũng chia, quả cam quả quýt mang đến lại mang về, người không muốn cũng phải lấy không lấy thì bị cho là sỹ hão chả giống ai. Khổ thế.
Ngày xưa tết trung thu thì đoàn thanh niên lo tổ chứ các hoạt động vui chơi cho các cháu thiếu nhi, nào là cắm trại nào là hát múa và các trò vui chơi giải trí. Bây giờ tết trung thù thì người lớn làm chủ hết thảy, làng có chục con ngõ thì cũng có chục cái trại, gọi là trại chứ thực chất là cắm cọc căng bạt như cái lều, trẻ con đâu chả thấy chỉ thấy người lớn tụ tập ăn uống nhảy múa. Ngõ nào đóng góp hoặc xin tài trợ được khá thì ngả lợn, ngõ nào kém cạnh cũng phải vặt lông con chó, hỏi han nhau về chuyện tụ bạ ăn nhậu nghe như hài: ngõ ông lợn trăm phần trăm à ? Ngõ mình thì chó cả ! Chuyện tụ bạ ăn uống vào dịp này dịp khác ngày nọ ngày kia nó cũng có căn nguyên cả đấy, các ông cán bộ chính quyền ở ngay trước mũi dân mà thỉnh thoảng cứ tụ tập bù khú mặt đỏ phừng phừng thì dân nhìn vào đó mà hoành tráng theo thôi. Thời buổi văn minh quan khôn hơn rồi, có xe máy có phương tiện thì cứ a lô nhau vù qua bên thị xã hoặc thành phố ăn nhậu đã đời rồi thì tắm táp đấm bóp hoặc “đánh hàng” cho vô tư khuất mặt bàn dân làng xã, đỡ nhức đầu.
Nhiệm kỳ nào cũng xin tỉnh, huyện bằng được chủ trương cho phép giãn dân lý do là người nó ứ đầy làng chật chội quá rồi không cho giãn ra thì dân chúng em ngồi lên đầu nhau hết. Thế là lại cắt đất canh tác hoặc san lấp thùng trũng đầm đìa để giãn dân và mỗi ông xã lại bỏ hầu bao một khoản cửa trước cửa sau, chọn thầu san lấp, chọn đối tượng giãn ra, tiện thể ẵm luôn một miếng thổ vài trăm mét vuông, hết nhiệm kỳ quất phắt, đất quê bỏ rẻ cũng nhặt đôi ba trăm triệu. Quan xã bây giờ cũng mầu mỡ phết chứ chả làm chay đâu, có người lội ruộng tối ngày nhưng rồi một ngày đẹp trời trúng cái ghế chủ tịch xã một khóa thôi mà khi xong nhiệm kỳ cũng lên được một cây xăng đĩnh đạc, đời thế là phong lưu.
Đắng nhất, đau nhất là quan xã bây giờ cũng đi gọi đầu tư khu công nghiệp, nhỏ to gì cũng quý cứ cắt được đất ruộng cho doanh nghiệp làm mặt bằng sản xuất, làm nhà xưởng là ôm ngon quả đậm rồi, xơi như thế vừa “sạch” lại được tiếng năng động tháo vát, có tư duy kinh tế, có cơ phất tiếp nhiệm kỳ nữa hoặc tót phát lên huyện thì coi như đời lên hương vĩnh viễn. Tiền đã vào túi ông rồi thì doanh nghiệp thật hay ma, làm được hay không được cũng kệ mẹ chúng mày. Như thế thì hỏi bờ xôi ruộng mật tại sao càng ngày càng đội nón ra đi.
Cán bộ làm ăn mánh mung như thế trong khi nông dân người ta mua bán sang nhượng, trao đổi ruộng đất cho nhau cứ tự do thoải mái mà không hề được kiểm soát, theo dõi và định hướng, chẳng quan tâm đến luật pháp. Có biết bao nhiêu lý do để người ta gán đất như; bán để lấy tiền làm nhà, bán để lấy tiền đi xuất khẩu lao động; bán để lấy tiền cho con đi học đại học… Nhiều lý do lắm, người dân mua bán sang nhượng đổi chác đơn giản chỉ cần một mảnh giấy viết tay thậm chí là chỉ cần thỏa thuận miệng với nhau. Nếu bây giờ mà tổng rà soát lại ruộng đất cửa từng hộ gia đình thì tôi đồ rằng cán bộ sẽ rất lơ mơ. Đến một lúc nào đó mọi chuyện vỡ ra sẽ có những gia đình không còn ruộng để canh tác vì đã về tay người khác cả rồi và biết đâu sẽ có người tích ruộng rồi lại quay lại như địa chủ ngày xưa, người đã bán hết ruộng lại đi làm thuê cho người đã mua ruộng của mình.
Ở đâu không biết chứ như xã mình và những xã thuần nông hiện nay đội ngũ công chức thôn, xã quá nhiều nhưng năng lực và chuyên môn nhiều ông phọt phẹt, cứ bảo sao dân không phục sao dân hay khiếu kiện sao dân lắm oan sai, một khi dân thông thái hiểu biết hơn cả quan thì những chuyện như thế còn kể dài dài, quan như thế thì vận động thuyết phục nhân dân sao nổi. Anh cứ nhìn như xã ta đấy, là xã nông nghiệp nhưng trong đội ngũ công chức xã lại không có ai có trình độ kỹ sư nông nghiệp, chăn nuôi, rồi thì môi trường, văn hóa…cũng không công chức nào có trình độ đại học đúng với chuyên môn.
Kể cũng lạ công chức ở các cơ quan nhà nước, các cấp chính quyền ở thành phố thì phải thi lên thi xuống có khi còn cạy cửa này cửa kia mướt mồ hôi mà còn ngậm sầu bồ hóng hẹn kỳ thi sau. Trong khi đó mỗi xã có đến mấy chục thậm chỉ cả trăm công chức nhưng hầu hết vẫn chỉ là anh nông dân năng nổ một chút, nói năng khá khá một chút, chả phải thi thố tuyển chọn gì, ngày bầu bán thì vợ đạp xe chạy hết nhà nọ nhà kia miệng dẻo như mạch nha, ngọt như xáo chó, gặp mấy ông bà có uy tín một tý thì cân đường, ấm chè đi trước, ông bà nào yếu chân hoặc đang khó ở trong người thì bác cứ lên xe cháu đèo bác ra, bác cứ có mặt xoẹt cho cháu một chữ còn gạch xóa thế nào cứ để cháu viết cho, chu đáo thế thì thôi…
Chả biết cái ghế nọ ghế kia ở làng ở xã thì bổng lộc thế nào nhưng mà khi biết chồng thấp phiếu trượt chân vỡ cạ là dạng háng bờ tre chửi đổng cả ngày.
Còn nữa….
Nghi Hoàng Trinh

SỐNG VĂN MINH LÀ KHÔNG LÃNG PHÍ

in Bút đàm/Người Việt ở nước ngoài

Đây là lần thứ n trong năm 2 chị em soạn đồ chơi ra để đăng fb cho tặng đồ chơi cho các bạn khác. Quần áo, dày dép cũng vậy, thường mang đi cho tặng rất nhiều.

Đồ chơi bên này rất là đắt tiền, mua 1 con búp bê vớ vẩn có khi vài chục đô tới cả trăm (nhưng khoản này thì phụ thân của 2 trẻ nhà tôi có cái hư đặc biệt là mua cho trẻ ko tiếc tiền, vì thế mà hàng năm 2 chị em luôn có cơ hội đem tặng lại các bạn khác).

Nếu bảo Canada là đất nước giàu có và con người giàu có rồi thì người ta sẽ ko dùng lại đồ cũ. Nhầm to. Bạn thấy đấy, đến rác vứt đi người ta còn để mỗi nhà lọc ra 3, 4 loai thùng khác nhau để phân chia rác khác nhau, loai tái chế được, loại dùng tiếp.. cái nào đi cái đấy ko bao giờ lãng phí. Vậy thì hỏi sao quần áo, dày dép, đồ dùng tất tật mọi thứ nếu ko còn muốn sử dụng nữa thì cứ đem tặng cho thôi, hoặc là sẽ có người đến tận nhà lấy.

Có nhiều cách để cho tặng. Nếu trực tiếp, bạn có thể đăng lên các trang trên fb hay 1 vài trang ở bên này như kijiji thì ngay lập tức sẽ có gia đình nhà ai đó dến xin nhận về cho con cháu sử dụng. Nếu ko thì sẽ có những người tình nguyện viên đến xin về để đem đến những tổ chức chuyên thu nhận mọi thứ để giup đỡ những trường hợp khó khắn.

Cách nữa là bạn đem trực tiếp đến những cửa hàng/kho/store. Tức là trên toàn quốc người ta có những hệ thống như vậy, rất bài bản quy củ và hoạt động nghiêm túc. Họ thu nhận mọi thứ mà ngừoi ta ko dùng nữa từ ấm chén bát đĩa, tới quần áo dày dép đồ chơi, tới những bức tranh đắt tiền, những vòng lắc, những bộ sofa còn mới nguyên và nói chung là mọi thứ. Từ giá trị ít tiền tới đồ đắt tiền người ta đều tặng lại cho hệ thống này. Tại đây họ thu nhận rồi phân loại cũ mới để bán, số tiền thu được sẽ giúp đỡ trẻ em/người khó khăn hay có thể còn giúp đỡ những trẻ em nghèo hoặc những nạn nhân khó khăn khác trên thế giới…

Đến những hệ thống/ store này bạn có thể tìm được những đồ cổ rất cổ và rẻ vô cùng mà có khi chỉ vài đô. Tôi thích đến đây vì như lạc vào mê trận, mân mê trên tay những món đồ như dĩa, thìa mạ bạc mạ vàng mà bên vn bán cả ngàn đô 1 món/thứ … Tôi thích tìm thấy những vòng đeo cổ hay cái lắc tay từ thế kỉ mười mấy mà cũng chỉ vài đô.. đẹp mê hồn…Nhà tôi hiệ tại có cả 1 rổ những thứ này, chả để làm gì cả, chỉ để ngắm và hình dung tưởng tượng ra những cô chủ châu Âu thế kỷ mười mấy đã đeo nó ra sao với xúng sính váy áo như thế nào, và số phận nàng có hạnh phúc hay khổ đau .. Những trang sức, những vật dụng ấy đều là nhũng thứ vô giá phản ánh văn hoá châu Âu những thế kỷ trước đây mà ở đây tìm được chứ như ở VN sao các bạn dễ mà có được. Ko những thế, tôi vẫn tìm thấy cả những vật dụng của những thổ dân da đỏ, hay là thổ dân châu phi, đó là những cái trống căng tưng bằng da ngựa và dây kết hình như là 1 loai song mây trong rừng già …. Hay 1 ấm nước pha trà được làm từ quả dừa khô của thổ dân…

Túm lại, ở đất nước này người ta ko lãng phí bất cứ 1 món/thứ/ đồ gì cả. Ngừoi ta có giàu có và văn minh đó chính là ngừoi ta biết tiết kiệm, tới rác vứt đi cũng phải phân loại để còn tái chế, chứ ko như người Việt làm màu hơn thua bằng những khoe khoang sang chảnh này nọ, rồi là ăn uống thừa mứa để chứng tỏ ta có tiền- nhưng thực ra đó là khoe khoang sự ngu dốt và ấu trĩ. Ở đất nước này dù có di ăn buffet cũng từ tốn lấy về đĩa mình từng miếng từng miếng nhỏ và ăn hết ròi mới lấy tiếp nhé. Ăn uống nó thể hiẹn cái văn minh biết ăn biết uống chứ ko như bên ta gọi tràn lan ăn ko hết mà nhiều lúc tôi nhìn sang bàn bên thấy thật là hoài phí thức ăn thừa mứa thế mà ko biết cha mẹ chúng ở quê có đủ một miếng ngon hay không..

Nhân tiện một việc nữa tiện thể nói luôn. Ở bên này 1 tuần có 1 ngày vứt rác, tức là để các thùng rác đã phân loại ra làm 3, 4 thùng trước cổng nhà và sẽ có xe đi rác đi gom. Vào những ngày này, nhà ai có gì đó vẫn dùng được là ngừoi ta khuân ra để ngoài cổng, từ những bộ sofa còn rất tốt, tới những giường tủ, bàn ghế, bát đĩa nòi cơm điện. Tôi biết có những nhà thì hầu như 80% đồ đạc trong nhà là họ lựa được từ những ngày “vứt rác” đó. Gọi là vứt rác nhưng nhiều khi bạn sẽ nhận được vô cùng những đồ còn tốt, mới nguyên lành. Trong nhà tôi, cái nồi cơm điện đang dùng mà tôi hay nấu xôi cho trẻ cũng là do bà nội của bọn trẻ tìm thấy vào ngày vứt rác người ta để gọn ghẽ trước cổng nhà, nó còn mới tinh. Mà nói thì khối người chê tôi nghèo, nhưng mà hình như ngay cả cái giường ngủ của tôi bây giờ là cũng do bà nội bọn trẻ nhà tôi thấy người ta mua xong, bảo là hơi nhỏ so với phòng và cần tặng lại, thế là bà nội đến xin về cho tôi… hihi…

Bên này 10 gia đình thì cả 10, dù gia đình bình thường hay giàu có thì khi sinh một em bé thì sẽ được anh chị em họ hàng, bạn bè sẽ đem đến những quần áo em bé mà con mình đã mặc qua rồi đến tặng lại. Hoặc nói chung trẻ ở tầm tuổi nào thì nếu có anh chị em họ hàng mà đã lớn rồi ko dùng nữa thì sẽ đem qua cho bé nhỏ ơn để mặc. Và người gia đình khi nhận được quần áo thì đều rất quý trọng tấm lòng và nâng niu những món đồ đó vì đó chính là tấm lòng, tấm chân tình chia sẻ vật dụng của con cháu của anh chị em bạn bè-nó còn là bao gồm cả ký ức và những kỷ niệm của con cháu người tặng mang dấu ấn trên những bộ quần áo đó. Đó hoàn toàn ko phải do nghèo mà đi xin đồ cũ, đó hoàn toàn ko phải người đi tặng nghĩ bà mẹ ấy/gia đình ấy ko mua nổi quần áo cho con, mà đó là thể hiện tình cảm, gắn bó tình thân mến thân với nhau, yêu quý và nâng niu nhau, cùng mặc chung một bộ quần áo, như thế nghĩa là tình cảm thêm gắn kết…

Đúng, tôi thích cái cách sống thiết thực, chân tình, khiêm tốn, tiết kiệm và tôn trọng giá trị của mọi thứ trên đời của Tây ở xứ này. Ko phải nghèo người ta mới dùng đồ đã qua sử dụng, mà bởi vì người ta thấy giá trị sử dụng vẫn còn thì sẽ không lãng phí. Và đó cũng chính là thể hiện cái văn minh ở thế giới mà ở đó người ta tương trợ lẫn nhau, biết mình vì mọi người, biết giá trị đồng tiền hay ở những vật dụng để mà ko lãng phí hoài phí. Nó còn là tình cảm sẻ chia với nhau…

Ảnh: Emily mặt tươi rói chuẩn bị tặng lại toàn bộ số quà này cho bạn khác. Emily rất hay ở chỗ em cực kỳ biết chia sẻ. Em chưa bao giờ có tính ích kỷ với bạn bè, chỉ cần phân tích 1 câu là em hớn hở đi tìm chọn ra những thứ mà muốn tặng ngay. Mẹ rất yêu em. Em lúc nào cũng thế hồn nhiên, nhiệt tình nhiệt huyết với xung quanh vô cùng. Mẹ thì đôi khi cũng ích kỷ nhưng mẹ luôn dạy em là cho đi tức là nhận lại, cộng với nhà trường thầy cô bạn bè và môi trường sống cho nên em có 1 tâm hồn cực kỳ trong sáng, thân thiện vả cởi mở nhường nhịn… Thật đấy.

Thị Hĩm (gửi từ Canada)

NHỮNG CHIẾN SỸ VỚI MÀU ÁO BLOUSE TRẮNG

in Nhân vật/Sức khoẻ

Tôi vẫn nhớ như in cái đêm 2015 khi tôi đang nằm ở hồi sức tích cực Bệnh viện quân đội trung ương 108. Lúc đó tôi phải đặt ống nội khí quản và thở máy. Do sơ xuất của y tá hút đờm để bị tắc ống. Khi tôi ra hiệu khó thở thì lại không để ý đến bệnh nhân vì thế cho nên đến khi tôi đẩy người nhà đi tìm bác sỹ thì tôi đã rơi vào trạng thái rất nguy kịch. Tôi không biết nhiều về y học nhưng qua sự trao đổi của các bác sỹ nói với nhau tôi nghe đc cổ tôi cấu tạo hơi đặc biệt, 2 dây thanh đang bị liệt khép nên đặt ống nội khí quản rất khó đặt. Ống số 7 cả viện 108 chỉ có duy nhất 1 chiếc. Lúc đó tôi chỉ nhớ bác sỹ nói há miệng ra rồi tôi rơi vào hôn mê. Khi tỉnh dậy thấy nằm thở máy như cũ mới biết mình còn sống.

Sáng hôm sau, nghe các bác sỹ báo cáo lại với cấp trên về kíp trực tôi mới được biết lúc đó tôi gần như tắt thở và không có ống thay thế nên bác sỹ Phạm Văn Hiệp (năm ấy là bác sỹ khoa hồi sức 108 nhưng hiện tại anh đã về khoa phẫu thuật tiêu hoá) nhanh trí xử lý bằng cách rút ống ra thông rửa và đặt lại bằng thao tác rất nhanh nên đã kịp cứu sống tôi. Tôi có nghe mọi người nói chuyện với nhau: may mà chỉ có Hiệp đặt lại được!
Khi ấy tôi chưa thực sự tỉnh táo cho lắm nên chỉ kịp nhìn qua qua nhớ là bác sỹ còn rất trẻ. Có lẽ tuổi đời chỉ ngang với tôi giữa 8x. Nhưng tôi không bao giờ quên đc gương mặt ấy đã cứu tôi thoát khỏi tử thần trong tích tắc.
Sau này được gặp anh tâm sự tôi mới nghe anh kể: lúc đó anh rất lo lắng vì não người chỉ có 3 phút chịu đựng với tình trạng thiếu ô xy mà em khó thở gần bằng thời gian đó rồi, máy đo ô xy báo liên tục là mức ô xy trong máu giảm. 2 dây thanh thì khép chặt không có khe để để lách ống vào, may mắn thay cuối cùng nó cũng mở hé và lách ống được qua khe đó thành công, thở phào nhẹ nhõm.
Nghe được những lời này tôi chỉ biết oà khóc!

***

Có một anh bác sỹ cũng còn rất trẻ nữa nhưng để lại trong tôi nhiều ấn tượng sâu sắc và sự ngưỡng mộ đó bác sỹ Nguyễn Hồng Hải khoa PT lồng ngực viện 108.
Lần đầu gặp anh là khi tôi được đưa từ khoa hồi sức tích cực về. Khi thấy anh giới thiệu là bác sỹ điều trị cho tôi tại khoa thì tôi hơi e dè. Thú thật lúc đó tôi thấy anh trẻ quá. Tôi chợt nghĩ: “chết thật chả hiểu sao Bác Viện (PGS- PCN khoa – người phẫu thuật cho tôi) lại để bác sỹ trẻ thế này điều trị cho mình, không biết có ra gì không hay lại mới ra trường chưa có kinh nghiệm gì cứ rập khuôn theo công thức thì mình tèo”.
Thế nhưng, sau khi anh thăm khám cho tôi 2 hôm, thấy sự nhiệt tình và hiểu biết của anh tôi bắt đầu thay đổi suy nghĩ và có cái nhìn khác hẳn. Tôi bắt đầu yên tâm nhất là 1 buổi tối ngay đó anh trực. Tôi có tâm sự với anh sơ qua. Thật bất ngờ khi anh nhẹ nhàng ân cần lắng nghe và động viên tôi bằng những lời lẽ đầy tình cảm như người thân trong nhà.
Ngày nào anh cũng khám và thăm tôi vài lần. Trực tiếp hướng dẫn và vỗ rung cho tôi để sức khoẻ được cải thiện. Tôi nói với anh, tôi bị sốc về tinh thần khi tai nạn này xảy đến với tôi quá bất ngờ và vượt quá sức chịu đựng của tôi. Nhưng nhờ anh động viên, tôi đã cảm thấy tin tưởng hơn vào ngày mai. Tôi cảm thấy mình may mắn khi được bác sỹ trẻ điều trị rất tốt về chuyên môn và gần gũi an ủi bệnh nhân về tinh thần. Có những lúc hoang mang, 1 lời động viên chia sẻ kịp thời của bác sỹ khiến cho bệnh nhân thêm nghị lực rất nhiều. Anh luôn làm điều đó với tôi.
Khi tôi vững vàng về tâm lý sẵn sàng chiến đấu bền bỉ và kiên trì thì anh mới nói những tai biến có thể xẩy ra để tôi xác định và chuẩn bị tinh thần cho chặng đường sắp tới.

2 năm đã qua đi kể từ ngày đó. Tôi cũng ra viện đã lâu không còn điều trị ở 108 nữa. Nhưng đến giờ anh và tôi vẫn liên lạc thường xuyên để cập nhật tình hình sức khoẻ của tôi. Anh tư vấn và động viên tôi với sự nhiệt tình đến xúc động của một bác sỹ quân Y.
Ngay tối qua, tôi lại gặp vấn đề về sức khoẻ do sơ suất chủ quan của tôi lại đúng khi tôi ở nhà một mình. Mặc dù đã bình tĩnh tự xử lý cho mình được nhưng tôi vẫn run và sợ hãi sau đó. Tôi nghĩ ngay đến anh, tôi nhắn tin luôn. Câu trả lời vẫn là sự trấn an tinh thần và sau đó là giải pháp đến viện ngay để anh kiểm tra và xử lý. Sự cẩn thận tỷ mỉ của anh đã khiến tôi nhớ lại tất cả những gì đã qua. Rồi tôi chợt nhớ, anh là bác sỹ duy nhất tuyên đoán chuẩn về những biến chứng có thể sẽ xảy ra và phải xử lý điều trị thế nào đối với bệnh tình của tôi cách đây 2 năm và quả thật chặng đường tôi đã phải chiến đấu, phải đi qua đúng như những gì anh đã nói.
Tối nay nói chuyện với anh, tôi mới nhắc đến những điều này và tôi chợt nảy sinh cảm xúc viết bài về bác sỹ trẻ.

Thú thật trước đây tôi rất e dè với bác sỹ. Nói thẳng ra là không ưa cho lắm. Nhưng cho đến khi tôi ốm với sự nhiệt tình hết lòng của các Y bác sỹ thì tôi thực sự thay đổi hẳn suy nghĩ. Và còn thay đổi cả tư tưởng về bác sỹ trẻ nữa.
Có lẽ không chỉ tôi mà còn rất nhiều người khác nữa đã và đang có suy nghĩ rằng: bác sỹ trẻ chưa có kinh nghiệm, tay nghề non, thậm chí có thể là con ông cháu cha mới được vào các viện lớn để làm việc. Thế nhưng chính 2 người bác sỹ đã cứu tôi, đã luôn bên tôi đi cả chặng đường dài, giúp tôi kiên trì chiến đấu chống lại bệnh tật để có cái kết đẹp như ngày hôm nay đã làm tôi thay đổi hoàn toàn suy nghĩ về bác sỹ trẻ. Có thể họ chưa có nhiều kinh nghiệm lâu năm nhưng tâm huyết với ngành, sự thông minh nhạy bén và sáng tạo đã giúp họ có những thành công nhất định và niềm tin ở bệnh nhân khi tuổi đời họ còn rất trẻ. Có một điều không thể không nói đến góp phần làm nên cái tâm đẹp đó là họ mang trên mình chiếc áo Blouse trắng lẫn với màu áo lính. Họ là bác sỹ quân Y, là những chiến sỹ áo trắng cống hiến cho sự vững mạnh của nước nhà.
Tôi là đứa khá thông minh, có trình độ học thức và nhiều tài lẻ nên tôi kiêu kì nhưng trong tất cả các ngành nghề tôi nể và ngưỡng mộ nhất là ngành Y. Đa phần các bác sỹ ở các viện lớn đều có trình độ học vấn cũng như chuyên môn giỏi. Tôi vẫn nhớ bác gái tôi là giảng viên ở 1 trường Đại học lớn mà bác từng nói rằng: đầu vào của các trường Đại Học thì ngành Y là hạn chế nhất về tiêu cực vì làm bác sỹ liên quan đến tính mạng con người nên các trường lớn như Đại học Y Hà Nội, Đại Học Y Thái Bình hay Học viện Quân Y thì nguồn vào các bạn ấy phải có năng lực thực sự mới thi đỗ được.

Các anh Bác sỹ Lính đó đều là thế hệ 8x, chính các anh đã góp phần mang lại niềm tự hào cho thế hệ chúng tôi. Lớp trẻ nuối tiếp cha ông, không ngừng sáng tạo và học hỏi góp phần dựng xây cho xã hội những mảng ánh sáng đẹp đến mê hồn.
Tôi mong rằng sẽ còn nhiều những gương mặt trẻ – đẹp như thế nữa mang cái tâm hướng thiện để xã hội chúng ta sẽ luôn văn minh, ấm áp tình người.
Tôi yêu màu áo Blouse trắng. Tôi yêu màu áo Lính. Tôi yêu các bác sỹ quân Y. Những người lính không chiến đấu bằng súng mà bằng kim tiêm mang lại cuộc sống mới cho biết bao nhiêu bệnh nhân trên đất nước này, trong đó có tôi được hồi sinh nhờ điều đó.

Mai Hồng Vân

ÔNG MẶC GÌ VÀ ÔNG LÀ AI?

in Bút đàm

Hình ảnh đại sứ Papua New Guinea đội lông chim, đeo một sợi vải mảnh quanh hông cùng chiếc sừng màu vàng sừng sững, cởi trần truồng ngồi nghiêm túc họp tại Liên Hợp Quốc đã làm không ít người sửng sốt. Papua New Guinea là một hòn đảo nằm giữa Thái Bình Dương. Trang phục trên là trang phục truyền thống của dân tộc ông, một trong vô số dân tộc trên đảo.

Papua New Guinea là một thành viên Khối thịnh vượng chung, và Nữ hoàng Elizabeth II là nguyên thủ quốc gia. Họ có hệ thống chính quyền đầy đủ, quản lý 5 triệu dân trên đảo. Nói như vậy để thấy, đại sứ của nước này không phải là kiểu ở rừng lên. Ông ngồi họp đầy nghiêm túc, không một chút kém thoải mái hay băn khoăn về bộ đồ kì dị của mình giữa những đồng nghiệp mặc complete. Thậm chí là có nhiều đại biểu nữ.

Trang phục ấy, như vậy đã hoàn thành sứ mệnh chuyển tải đi thông điệp về việc tôi là ai, ở đâu đến, có nền văn hoá như thế nào. Quan trọng nhất, nó làm cho người mặc hoàn toàn tự tin về chính con người mình.

Có một điều quan trọng, dù với diện tích rất khiêm tốn, bộ trang phục ấy đã dành phần lớn để che bộ phận nam giới của ngài đại sứ. Xét tới xét lui trong lịch sử và xuyên qua những vùng đất, dân tộc khác nhau, việc che chắn bộ phận nhạy cảm vẫn là cơ bản. Từ thời cổ đại, đấy là những chiếc khố bằng lá cây. Dần dà, nó là chiếc khố bằng vải. Rồi đến quần chẽn, bộ quần áo liền quần, quần sịp tam giác, quần boxer… Vô vàn biến thể của đồ lót nam dù dùng độc lập hay bên trong quần dài hay váy truyền thống nam giới đã được phát minh ra để che đi, nâng đỡ và bảo vệ bộ phận sinh dục.

Thế nhưng, câu chuyện không đơn giản dừng lại ở đấy. Người ta mặc lên người không chỉ để che đậy, bảo vệ mà còn để đẹp hơn và thể hiện bản thân mình ra với xã hội. Mỗi một nền văn hoá khác nhau, một nghề nghiệp khác nhau, một địa vị xã hội khác nhau, … đều cần những bộ trang phục phù hợp với mình.

Thời trang, dù bất kể thế nào, nếu không làm cho người mặc được là chính mình thì vứt. Một vị thủ tướng mặc quần áo nâu sòng, một nhà sư mặc quần bò, một anh nông dân mặc complete đều khó mà làm họ thoải mái. Cái áo không làm nên thầy tu nhưng không mặc áo thì rất khó để làm thầy tu. Dân tình nhiều phen dậy sóng khi nhìn một số nhà sư ăn mặc khó coi, chạy những phương tiện sang trọng, sử dụng thiết bị đắt tiền. Như vậy, sự thoải mái ở đây không chỉ là cảm xúc cá nhân mà còn là sự đánh giá của cộng đồng.

Trở lại vụ đại sư Papua New Guinea, nhiều ý kiến cho rằng ông nên mặc một bộ trang phục phù hợp hơn với phiên họp của Liên Hợp Quốc. Tức là ông chí ít ra cũng có vải để che thân. Ông đại sứ có lẽ đã làm bối rối không ít đồng nghiệp tại phòng họp. Tuy nhiên, việc ông mặc như vậy hoàn toàn cần được tôn trọng như chúng ta tôn trọng nền văn hoá của họ.

Thời trang qua mỗi thời kì lại thay đổi. Thời trang nam cũng không ngoại lệ. Sẽ rất khó tưởng tượng nếu như trước đây, vua nước Pháp mặc đồ bảo vệ bộ phận sinh dục và để ra ngoài quần. Nếu bây giờ, tổng thống Pháp mặc như vậy đi họp Liên Hợp Quốc thì hẳn ông ấy sẽ làm nên một cơn bão sửng sốt. Một sự sửng sốt khác hẳn với ngài đại sứ Papua New Guinea. Bây giờ, ông tổng thống sẽ phải mặc quần lót bên trong chiếc quần dài. Thậm chí, gần hơn, mượn cái bộ đồ chẽn bó sát của Napoleon để khoác lên Macron thì cũng làm chị em toàn thế giới nổ đom đóm mắt khi xem ông lên diễn thuyết.

Xét cho cùng, dù phong cách nào đi chăng nữa, nó đều tôn lên vẻ nam tính, sự mạnh mẽ cho người mặc. Nam tính đàn ông, đôi khi được quan niệm nằm tại chính vùng nhạy cảm. Vậy nên trang phục dù có thiết kế thế nào cũng phải tôn vinh dù rõ ràng như ngài đại sứ, nửa nọ nửa kia như hai vị vua, hoặc kín đáo như ngài tổng thống. Khái niệm này để chỉ cảm giác nội tại của người mặc chứ không phải là để bên ngoài nhìn vào.

Tuy nhiên, nếu một người đàn ông ở cùng một người đàn bà trong môi trường nếu không bỏ chiếc quần dài ra thì rất tục tĩu, sự tôn vinh ấy ắt có cảm giác của người đối diện. Lúc ấy, đồ lót nam, thứ mà khá nhiều đàn ông Việt chưa bắt kịp với thay đổi của thời trang từ khố sang quần đùi và sang sịp, lại là thứ cần phải được quan tâm đúng mức. Người viết rất vui khi tìm hiểu một số anh em thì đã gần như thoát được khỏi tư tưởng, vợ mua cái gì thì mặc cái ấy. Phụ nữ luôn mâu thuẫn ở chỗ, muốn có cảm xúc thú vị nhưng vẫn chỉ sẵn sàng chi vài chục nghìn để nhặt đại ở chợ về cho chồng dăm cái quần sịp mà mặc vào khả năng cao không lang ben cũng hắc lào. Chưa kể, kiểu dáng và kích thước cũng cần tỉ mỉ để đảm bảo sức khoẻ, thẩm mĩ.

Thời trang sẽ còn tiếp tục biến đổi. Thậm chí cả văn hoá của người dân trên đảo Papua New Guinea cũng biết đâu sẽ phai phôi cùng với tiến trình Âu hoá sâu sắc. Có khi nửa thế kỉ nữa, đại sứ Papua New Guinea sẽ mặc complete đi họp. Và biết đâu tổng thống Pháp úc ấy lại đeo một chiếc sừng dài cong vút lên tận ngực hùng dũng lên diễn đàn. Tuy nhiên, dù thế nào đi chăng nữa, chiếc quần lót nam vẫn sẽ là thứ trọng tâm của mọi thiết kế. Nó chính là thứ làm nên bản sắc cho chính người mặc dù họ là ai.

Lọc Chọn Bùi

MẠN ĐÀM VỀ CÁI ĐẸP

in Bút đàm

Từ xa xưa con người đã biết đến cái đẹp và hướng tới cái đẹp. Chân Thiện Mỹ là mục tiêu hướng đến của con người từ khi thoát khỏi thế giới loài vật. Hiện tại, mỗi chúng ta hằng ngày hằng giờ đều có ý thức làm đẹp, cảm nhận và hưởng thụ cái đẹp. Cái đẹp luôn đồng hành và đóng góp tích cực trong công cuộc phát triển của các nền văn hoá, thế giới loài người văn minh tiến bộ. Cái đẹp luôn đồng hành trong cuộc sống của mỗi người chúng ta, nó hiện hữu trong từng bước đi, từng hành động, từng hơi thở,..

Có quan điểm cho rằng cái đẹp là cái mong manh dễ vỡ, chóng tàn. Nhóm Xuân Thu Nhã Tập trong phong trào Thơ Mới đề cao cái đẹp siêu thoát, vượt lên cái bình thường tẻ nhạt, tôn vinh cái đẹp kỳ dị, cái đẹp phi chuẩn mực. “Tôi chỉ là một khách tình si. Ham vẽ đẹp muôn hình muôn vẽ. Mượn lấy bút nàng Li Tao tôi vẽ. Và mượn cây đàn ngàn phím tôi ca “ (Thế Lữ – Cây Đàn Muôn Điệu). Còn Can-tơ ở phương tây thì : “Cái đẹp không tồn tại trên má hồng người thiếu nữ, nó chỉ tồn tại trong mắt của kẻ si tình.”

Mỗi thời đại, mỗi nền văn hoá, có quan điểm và cảm nhận về cái đẹp luôn khác nhau. Ngay trong thực tế. mỗi chúng ta đều nhìn nhận cái đẹp khác nhau. Tuy nhiên cái đẹp đích thực mà chúng ta cùng hướng tớí, cùng xây dựng là cái đẹp vượt thời gian và không gian, cái đẹp được đại bộ phận con người trên hành tinh này nhìn nhận. Có rất nhiều cảnh đẹp, bức tranh đẹp, bài thơ đẹp, người đẹp, tình yêu đẹp, hành động đẹp làm lay động hàng triệu con tim trên toàn cầu qua các thời đại. “Long lanh đáy nước in trời. Thành xây khói biếc, non phơi bóng vàng “ (Nguyễn Du – Truyện Kiều) hay bức họa “Nàng Mona Lisa” (Leonardo da Vince) là những ví dụ.

Cái đẹp là cuộc sống. Nó được hình thành từ cuộc sống, từ những cảm xúc tích cực của con người. Nó lại tạo ra cảm xúc tích cực cho con người, giúp cho con người hạnh phúc và tiến bộ, giúp cho cuộc sống phát triển. Khi cảm thụ, chiêm ngưỡng những cái đẹp con người luôn hân hoan, vui sướng, khơi dậy nguồn thích thú, đam mê, khát vọng, khám phá, sáng tạo.

Cái đẹp có tính chuẩn mực, trọn vẹn, đầy đủ, cân đối, rõ ràng, toả sáng… Những gì có tính khiếm khuyết, bí ẩn, mờ ảo… không phải là cái đẹp đích thực. Logo hình trái táo khuyết một phần rất hấp dẫn là một nhãn hiệu mạnh vì nó lập vị. Áo dài Việt Nam nổi tiếng, trở thành thương hiệu văn hóa Việt vì nó đẹp.

Cái đẹp có tính chân thật, bình dị nhưng không tự nhiên, thô thiển, nó phải thoát khỏi cái bình thường. Cái đẹp phải là cái chỉnh chu, phải được kiến tạo, chế ngự. “Tôi tiễn bạn ở sân ga vào một buổi chiều, trong lòng tôi thật buồn“. Nói như vậy chưa tạo ra cái đẹp. “Đưa người, ta không đưa qua sông. Sao có tiếng sóng ở trong lòng? Bóng chiều không thắm, không vàng vọt. Sao đầy hoàng hôn trong mắt trong? (Thâm Tâm – Tống Biệt Hành). Như thế mới là cái đẹp .

Cái đẹp có tính thánh thiện, có ý nghĩa giáo dục con người hướng tới những tình cảm cao thượng, vị tha, yêu thương. Cái đẹp phản ảnh những điều tốt đẹp của cuộc sống và làm cho cuộc sống tốt đẹp hơn. Một bức tranh đẹp, một vần thơ đẹp, một hành động đẹp thức tỉnh lương tâm hàng triệu con người. Cái đẹp góp phần xây dựng một xã hội văn minh phồn thịnh và nhân ái.

Bất chợt tôi nhớ tới tác giả của “Chiến Tranh Và Hoà Bình”, nhà văn Nga Lep Tônxtôi. Ông đã viết: “Sách viết về cái đẹp đã chất lên thành núi, nhưng cái đẹp vẫn là một câu đố giữa cuộc đời”. Thì ra, chạm đến cái đẹp, tìm hiểu cái đẹp chẳng khác gì như “mù sờ voi“.

Phạm Quang Tân 

BẠO HÀNH

in Gia đình

 

Câu chuyện bạo hành gia đình nó xưa như Diễm, nó là một nút thắt khó tháo gỡ trong mối quan hệ giữa chồng và vợ, nhất là ở các vùng nông thôn. Dân trí càng thấp người ta càng hành xử với người chung sống với mình càng thiếu tình người. Đôi lúc là rất dã man và không thể hiểu nổi.

Nếu bạn sinh ra trong một gia đình hoà thuận êm ấm, bạn thật sự may mắn đến vô cùng. Tôi có một tuổi thơ khá đẹp và bình yên. Thầy tôi tuy nhà quê nhưng thương yêu và trân trọng gia đình hết mực. Nhưng ngay từ rất bé, tôi đã chứng kiến cảnh bạo hành gia đình của một nhà hàng xóm. Phải nói rằng lúc đầu đó là điều kinh khủng, nhưng sau này mãi rồi cũng quen.

Điểm mấu chốt của bạo hành gia đình là người ta bất lực và không tìm kiếm được hướng giải quyết những vấn đề mà người ta cảm thấy là mâu thuẫn. Nắm đấm chính là cách giải quyết vấn đề.

Ngay cả đến bây giờ, tôi vẫn không tìm được lý do để lý giải cho hành động một người đàn ông có thể đánh đập người đàn bà chung sống với mình. Anh ta thiếu đạo đức? Anh ta thất học? Bản năng của đàn ông là giải quyết vấn đề bằng sức mạnh. V v và V v..
Đều không có câu trả lời cho sự bỉ ổi ấy. Ngày bé, tôi thấy ông hàng xóm đánh đập dã man bà vợ và những đứa con. Người đàn bà ấy thật tần tảo với nghề làm bún, một mình gây dựng cơ nghiệp với sáu đứa con. Ông chồng lông bông lang bang rượu chè cờ bạc rồi cáu bẳn là đánh vợ.
Sau này một trong những người con trai của ông ấy cũng đánh vợ.

Con người ta đúng là cũng có lúc bực tức mệt mỏi thật. Cơn giận nó cứ ngùn ngụt bốc lên đầu. Vợ mà nói quá một câu thì kcmn, cứ táng cho phát cho hạ cơn bực mình đã, muốn ra sao thì ra.

Người đàn ông đánh đập, đối xử không tốt với vợ mình không chỉ làm tổn thương đến thể chất, tinh thần của vợ. Mà cái quan trọng hơn là làm tổn thương sâu sắc đến những đứa con. Nhiều đứa trẻ sinh ra trong một ra đình không hoà thuận. Chúng lớn lên vào đời những sang chấn tâm lý ấy còn theo chúng mãi. Nhẹ thì chúng cũng có cuộc sống không mấy bình yên. Vì chúng không biết giải quyết mâu thuẫn phát sinh từ cuộc sống một cách ôn hoà. Vợ chồng cơm không lành canh không ngọt là chúng đấm đá chửi bới nhau. Nặng nữa những sang chấn ấy gây nên sự lệch lạc về giới tính cho những đứa trẻ quá nhạy cảm. Áp lực từ hôn nhân của cha mẹ, tôi đã gặp hai cô gái, ngày bé chúng là những cô bé gái đúng nghĩa, càng lớn lên thiên hướng giới tính càng lệch lạc. Sau một lần yêu đổ vỡ, giờ các cô chuyển hẳn sang tình đồng tính. Hỏi vì sao? Vì em chỉ thấy bên những người đàn bà là tin cậy.

Tôi đã từng biết có một chị phụ nữ ở gần nhà, bị chồng đấm một cái mà chột hẳn một bên mắt. Một chị bị chồng ném cả cái phích nước nóng vào người gây bỏng. Nhưng đấy vẫn là nhẹ. Có một em năm nay chưa tới ba mươi tuổi, trận đòn dã man nhất mà tôi được nghe kể là anh chồng quấn tóc em ấy kéo lê sềnh sệch từ đường về nhà. Em thảm thiết kêu gào làng xóm và bố mẹ chồng cứu mà không ai dám phá cửa vào can. Chính quyền thì ở xa, thằng chồng chó đẻ ấy từng vác dao sang nhà người báo công an khi nó đánh vợ, vậy nên chẳng ai dám can nữa.

Cuộc sống vô cùng tàn nhẫn và khủng khiếp. Khủng khiếp hơn nữa là người ta lạm dụng vào cái quyền làm chồng để đánh đập người phụ nữ của mình.

Lại nói về những người phụ nữ bị bạo hành, chúng ta cứ hỏi vì sao, vì cái gì mà họ phải chịu đựng? Người ngoài cuộc sẽ thấy đó là một sự nhẫn nhục đến ngu si, nhưng hoàn toàn không phải thế. Trong sâu thẳm những người đàn bà, thế hệ già có, trẻ có, họ đã từng muốn rũ bỏ cái địa ngục trần gian với tên cai ngục vô nhân tính ấy cả tỷ tỷ lần. Họ đã đi tìm đường cứu chính cuộc đời của họ. Nhưng cuộc đời không cho họ nhiều con đường để đi. Con cái là cái mấu chốt mà người nhiều người phụ nữ nông thôn không thể gỡ bỏ mà giải thoát cho mình.

Là con người ai cũng có những lúc mệt mỏi và cáu giận. Lúc ấy chúng ta có quyền cáu kỉnh nhưng nhất định không được phép làm tổn thương đến cơ thể người khác. Đừng đổ lỗi cho sự nóng nảy. Mọi sự trên đời này đều có thể tự cân bằng và kiểm soát được bằng cách học tập dần dần để từ bỏ những thói quen xấu.

Hãy tôn trọng và thương yêu người đàn bà của mình. Bởi” vợ chồng đầu gối, má kề. Một ngày là nghĩa phu thê ở đời…”

Ngẫn.

P/s. Đêm qua tầm gần 1h sáng chỗ nhà tôi có 1 vụ bạo hành thật khủng khiếp, chị đàn bà ko biết ở đâu kêu gào thống thiết xin được giúp đỡ, có 1 gã đàn ông ko hiểu là chồng hay người tình đánh đập chị ấy rất dã man, vừa đánh hắn vừa la mày gọi công an đi, công an huyện hay thành phố tao cũng chấp hết. Mọi nhà đổ ra đường xem thì chị ấy đã bị đánh tả tơi rồi. Mãi sau công an cũng tới đưa họ đi, nhìn cảnh người đàn bà quì lê lết xin mọi người giúp đỡ mà thấy đau đớn tận tâm can, sao đàn bà khổ đến vậy mà Chúa vẫn sinh ra đàn bà….Chúa thấy sự đớn đau và Chúa thinh lặng giải quyết vấn đề theo cách riêng của Chúa và phụ nữ mãi khổ…

Loan Ngẫn

0 0
Go to Top