trang thông tin điện tử của những người việt xa quê

Category archive

Xã hội - page 5

ĐÈN CHAI

in Gia đình/Tản văn

Cả nhà vừa ăn xong cơm chiều thì bà ra chơi. Bà nội.
Lúc nào cũng vậy, bà không bao giờ ăn cơm với nhà tôi mà chỉ tranh thủ ra chơi tí buổi chiều khi trời đã bắt đầu nhập nhoạng. Khi những ngọn tre cong vút bên bờ ao ông Cải đã ngả sẫm màu, là dáng bà chậm rãi như thể đi ngang hai bàn chân, từ từ bước vào ngõ. Trên tay bà lúc nào cũng xách theo cái đèn chai chưa thắp.
Bà đặt cái đèn xuống cạnh cột ngoài hiên, tiếng dây thép cọ vào cái chao nhè nhẹ. Rồi lấy tay phẩy bụi hai ống quần, và ngồi ghé xuống góc chiếu đầu hiên chờ tôi bê mâm bát rếch ra bờ giếng.
Hôm nay bà có đi chợ không hả bà. Mẹ đang lục xục với hai con lợn chỗn dưới bếp hỏi vọng lên.
Thì vẫn đi. Dạo này ế lắm.


Bà tôi bán hàng la ghim ở chợ Lá, chợ Cà. Ngày nào cũng tinh sương quẩy gánh băng đồng. Trong cái thúng đậy bằng hai cái mẹt có một ít vàng hương, giấy tiền, một ít kim khâu chỉ đen và dăm hộp thuốc sài. Gánh hàng nhẹ xọp, về già, bà bỏ gánh, lại còn nhẹ hơn, bà đội thúng trên đầu. Lầm lũi hết hạ sang đông. Tôi không biết đã bao năm bà gắn bó với hai cái chợ xép quê tôi. Hai cái chợ chia nhau họp vào hai ngày chẵn lẽ. Cả tổng, ấy vậy, ai cũng biết bà, quý mến bà. Tôi đi đâu, muốn xưng danh để xin gáo nước mưa vì giữa đường xe xịt lốp, cũng chỉ cần vào đại một nhà ” Cháu là cháu nội bà Dăn”.
Ông nội lòa hơn chục năm không làm gì được, chỉ lần từ buồng ra võng kể chuyện hồi đi làm phu khuân vác trên bến thóc, rồi đi vác sợi cho nhà máy dệt. Chú Tổng ốm đau quặt quẹo từ bé, tiêm hết cả bao tải pê ni xi nin. Một tay bà cáng đáng. Ông mất. Chú Tổng lấy vợ, bà vẫn ở nhà trong và tiếp tục chạy chợ lần hồi. Bà không muốn phụ thuộc các con, dù tất cả đều một mình bà nuôi khôn lớn.
Cuộc đời mỗi người một cảnh chẳng giống ai. Ông nội tôi cưới bà. Rồi bà lại đi hỏi vợ cho ông khi biết mình không sinh nở được.
Chăn đơn gối chiếc. Lại khuya sớm lần hồi nuôi cả gia đình. Khi thân mẫu của bác, bố và chú, tức bà nội đẻ ra bố tôi qua đời, chú Tổng vẫn còn bé xíu. Vai bà đã nặng, lại trĩu hơn. Đôi quang gánh, mớ hàng xén lại thêm phần nặng quẩy.
Ông bà cho cậu cả ra riêng sớm. Bố mẹ tôi lại đẻ nhiều. Lẽ vậy, nên bà bảo, tao ở nhà trong, vừa là nhang khói tổ tiên vừa là giỗ chạp gì cũng làm trong này. Khi nào tao mất rồi thì tính sau.
Bà chưa mất. Chú Tổng chưa xây được nhà mới. Ngôi nhà gỗ ba gian có từ thời cụ nội vẫn đẹp thứ ba ở làng, sau nhà cụ Kỹ và nhà ông Bẩy. Sân lát gạch Bát Tràng đỏ au. Sau nhà, cây vú sữa cổ thụ tỏa bóng, lá già vú sữa rụng đầy mái ngói làm tăng vẻ quá khứ cho những mũi hài. Sập gụ tủ chè lúc đói bố tôi bán sạch. Nhà chỉ còn đôi chân niễng kê hai miếng gỗ hương ông nội để dành cho người bạn đời tri kỷ của mình. Đã 13 năm nhà vắng bóng ông, vắng những tiếng võng kẽo kẹt trưa hè và lời rì rầm kể chuyện.
Tôi bê mâm bát ra bờ giếng. Phần còn lại là của thằng Thương vì tối tôi đã nấu cơm. Mẹ lại gọi với, Dũng rớt cho bà cốc nước. Cái cốc màu cánh gián sứt miệng, cái cốc bồi bằng giấy kiểu gì cứng như sừng rơi bao lần không vỡ, một sản phẩm dưới đít dập hàng chữ ma de in u ét xì a. Hồi đó tôi đọc vậy. Bọn trẻ con trong làng đều đọc vậy.
Bà uống cốc nước, chép chép miệng. Bố và bà chả nói chuyện gì. Rồi bà cầm bọc lá chuối khô anh em tôi tước chiều qua để nhờ bà bán đổi kẹo bi. Bà bảo thôi tôi đi về…
Tôi lấy máy lửa dưới bếp. Cái máy lửa bánh xe đá cối đổ dầu hỏa đầy muội. Tôi nhấc cái chao đèn cắt bằng cái chai xanh nửa lít và gạt hoa bấc, châm đèn cho bà.
Một tay ôm bọc chuối khô, một tay xách cái đèn chai, bà lại lần bước từ từ ra đầu ngõ, dáng đi như thế đi ngang. Chậm rãi.
Tôi nhớ cái hoa muội vừa gạt khỏi bấc đèn. Marx bảo không có loại hoa nào màu đen trong các loài hoa.
Vậy mà có. Bà tôi. Tảo tần và tù mù như một cái hoa đèn.

Lại Trọng Tình

NHỮNG NGÀY SÔNG YÊN

in Mưu sinh đất khách

Sông Yên là một công ty dịch vụ và giải trí, đại loại như vậy. Công việc chính của tôi là bảo trì 10 phòng karaoke máy lạnh; căn chỉnh, chọn nhạc cho một quán cà phê và tạo file, điều khiển projector, camera phục vụ Hội nghị, tiệc cưới tại nhà hàng. Thế nên được gọi là anh kỹ thuật. Thời gian còn lại thì làm những việc lặt vặt khác theo yêu cầu của mấy vị lãnh đạo và quản lý (Cầu ơn trên cho họ mạnh khỏe sống lâu để hưởng phúc cùng con cháu). Tất nhiên khi xin việc thì phải có đầy đủ hồ sơ như đơn xin, sơ yếu lý lịch, giấy chứng nhận sức khỏe, bản công chứng các giấy tờ liên quan… nhưng đến khi nhận việc thì bà Chủ tịch Hội đồng thành viên chỉ thông báo miệng rằng: “Mai em đi làm”. Xong.


Tôi không có chỗ làm việc riêng, ngồi bất cứ chỗ nào thích, đi bất cứ chỗ nào cần, để đồ nghề bất cứ chỗ nào thuận tiện. Mấy anh bảo vệ còn có cái phòng trực, cái bàn uống nước tiếp khách và tôi hoàn toàn không ghen tị vì điều đó. Nói vậy là thật lòng chứ không phải mỉa mai vì ở đây từ giám đốc trở xuống, tuy lương hướng, trách nhiệm, công việc có khác nhau nhưng đều cùng thân phận là những kẻ làm thuê, thế thôi. Ai lại ghen tị với những đồng đẳng của mình bao giờ.
Ngày đầu tiên vào làm việc, sau khi tiếp cận thiết bị, tôi gặp H (chưa đặt biệt danh nên tạm gọi tên tắt như vậy), cô gái phụ trách quầy của quán karaoke Phấn Khích. Nhỏ nhìn tôi từ đầu đến chân rồi hỏi:
– Anh vô đây làm thiệt đó hả, suy nghĩ kỹ chưa?
– Có chi đâu mà phải suy nghĩ, em.
Im lặng, nhưng qua ánh mắt, tôi biết nhỏ đang cười thầm. Và tôi cũng biết cả cái điều nhỏ đang nghĩ. Nhỏ tưởng tôi không biết nhiều về cái công ty này và những người trong đó, tưởng tôi đi tìm ở đây một nơi dễ kiếm tiền và nhanh chóng tiến thân như những lời ngọt ngào của lãnh đạo. Nhầm to rồi cô bé ơi. Tất nhiên đi làm là để kiếm tiền, nhưng tôi vào đây là còn vì một lý do khác, đó là tích lũy cho mình một vốn sống khác trước, thay đổi môi trường làm việc để… tiếp tục học làm người. Tôi cũng cười thầm, bé thua 1-0 rồi. Anh rành về những người sáng lập công ty từ khi em còn tắm mưa kia, hiểu rõ về sự hình thành và tồn tại của nó khi em còn ngồi trên ghế nhà trường. Đừng cười nhau thế nữa.
Và trong ngày đầu tiên đó, đã có một việc để nói. Ấy là mấy vị quan chức nhà nước cấp tỉnh, sau vài cữ nhậu ở đâu đó đến hát karaoke và gọi gái. Các vị gọi rất đông em tới để xem mặt, em nào không xinh được cho ra về với tiền bo là hai xị (hai trăm ngàn) và các em mừng rơn vì không bị sờ mó tý nào, còn thì giờ chạy sô chỗ khác mà vẫn có tiền. Còn những em được ở lại mừng hơn vì ngồi với mấy anh bằng tuổi cha chú mình chừng hơn một tiếng đồng hồ được chẵn mỗi em một chai (triệu) khỏe re. Số tiền các vị chi trong đêm ấy chỉ tại karaoke thôi chắc chắn đã cao hơn ngân sách nhà nước (của tỉnh tôi) hỗ trợ cho một đoàn thể cấp xã hoạt động trong một năm. Người ta thường gọi đó là tiền chùa, nói thế tội chết. Tiền chùa là do các đệ tử cúng để xây dựng nơi thờ Phật với ít nhiều lòng thành. Còn tiền này có trời mới biết nó ở đâu ra!
Chợt thấy những ngày đi vận động xe đạp, quần áo, sách vở cũ cho trẻ vùng sâu, vùng xa của anh em và mình bị xúc phạm ghê gớm. Chợt thấy thương cho mấy chú mấy anh tổ dân phố lặn lội đi thu từng đồng quỹ “đền ơn đáp nghĩa” để đạt chỉ tiêu khu dân cư văn hóa. Chợt thấy…
Rồi sáng ngày mai, tại một quán cà phê nào đó, các vị kia sẽ dửng dưng lắc đầu trước bàn tay xòe ra của một cụ già ăn xin.
H nói “còn nhiều ông sộp hơn” và tôi cũng biết điều đó.
Đêm ấy, âm thanh sồn sột đặc trưng của loại giấy polimer mới rút từ kho bạc ám hỏng giấc ngủ tôi.
2. Lại chuyện Karaoke


2.1 Đang ngồi ở phòng kỹ thuật cách ly của nhà hàng, vừa làm vừa nghe nhạc bằng headphones thì điện thoại rung lên. Điện thoại của H: “Anh về chỉnh máy cho khách”. Bươn bả chạy xe qua, thì ra mấy ông thanh niên hát với gái nghịch nhột mấy em làm rớt hỏng micro. “Sao em không thay mic khác cho anh cái?”, “Đó là việc của anh”. Ừ thì việc của tôi. Tôi cầm cái micro khác, đến phòng, gõ cửa cẩn thận đúng năm giây mới kéo cửa bước vào. Không muốn nhìn nhưng cũng phải thấy trên hai chiếc ghế da dài là hai cặp đang “tàu nhanh” với cùng một thế “vác cày qua núi”. Bọn còn lại đứa hát, đứa uống, đứa sờ nắn, đứa mút và hoàn toàn không đếm xỉa đến sự xuất hiện của tôi. Tôi lẳng lặng mở tủ máy, đổi chiếc mic khác cho chúng rồi nhanh chóng lách ra ngoài và có cảm giác như nhìn phải lũ chó động dục ngoài đường. Nếu bọn chúng không biết xấu hổ với những kẻ cùng chung loài thì ít nhất cũng phải biết xấu hổ trước một kẻ khác loài như tôi chứ. Đằng này thì…
Lúc sau gặp lại bọn chúng ngật ngưỡng bước ra sân, trông thằng nào cũng trẻ trung, đẹp trai.
2.2 H sắp cưới, nhỏ bận nhiều việc nên có lúc nhờ tôi trực thay. Một hôm khoảng hơn ba giờ chiều, hai cô bé học sinh mới lú lú lớn bước vào và nói với tôi: “Cho con phòng số 3”. Hình như tụi nó đã từng quen thuộc âm thanh của từng phòng ở nơi này, nhưng tụi nó không hề biết tôi đã căn chỉnh lại tất cả máy móc, thiết bị. Tôi hỏi lại: “Đi mấy người bé?” “Dạ bốn”. Tôi bật máy tính giờ với giá phòng không có máy lạnh, nhưng vẫn mở máy lạnh cho tụi nó vì thời tiết quá nóng, học trò mà. Lát sau thì có hai cậu trai trạc tuổi ấy vào, rồi lục tục từng cô, từng cậu kéo đến. Nửa tiếng đồng hồ trôi qua, một cô bé chạy ra và nói với tôi: “Anh ơi (ban nãy chính nó gọi tôi bằng chú) tụi em không có tiền, cho em cầm đỡ cái nhẫn vàng tây này” “Ở đây chiều phải nộp tiền mặt cho công ty, chứ không như mấy quán gia đình mà cầm đồ đâu bé à”. Tôi nói vậy và nghĩ thầm “tiền giả mình cũng còn không phân biệt được huống chi vàng giả”. Cô nhỏ xịu mặt xuống và quay vào hát tiếp. Hơn một giờ sau đó, cả bọn lục tục kéo ra đứng ở tiền sảnh, bàn nhau xem nên cầm cái gì. Đứa nào cũng đi xe đạp Nhật, nhưng đó là phương tiện đi học, đi chơi của chúng nên không thể đem ra cầm được; máy tính Casio FX thì cũng rất cần; điện thoại di động thì lại càng không thể vì lấy cái gì để liên lạc và nghe nhạc. Một đứa kêu lên: “Con Khánh có sợi dây chuyền kìa” “Má tao không thấy biết liền” “Thì tháo cái mặt thôi”. Ngay lập tức cái mặt dây chuyền được tháo ra và lại bọn trẻ lại dùng chiêu năn nỉ. Tôi vẫn chung thủy với câu trả lời ban nãy. Hai đứa trong bọn đạp xe đi, chắc là tìm đường xoay sở. Số còn lại vừa chờ vừa nói chuyện tào lao. Trong câu chuyện của chúng tôi nghe loáng thoáng về một đứa nào đó đã “hơn ba tháng” kèm câu thành ngữ “khôn ba năm dại một giờ”.
Lâu quá không thấy hai đứa kia quay lại, một cô bé lùn và mập nhất bọn rút ra tờ 100.000. Cả đám ồ lên “Có tiền mà nín” “Tiền này tiêu được tao chết liền”. Chết liền đâu không thấy, chỉ thấy nó lấy lại tiền thừa rồi cả hội kéo nhau đi khỏi.
2.3 Tiệc cưới của H đãi ở nhà hàng của Công ty, một nhà hàng đẹp bậc nhất thành phố. Tan tiệc, tôi vừa mới bước chân khỏi phòng điều khiển, chưa kịp kiếm cái gì bỏ vào bụng thì Ròm – Trưởng phòng kinh doanh điện thoại cho tôi “Anh về Karaoke có người tìm” (tôi là người trực thay H trong những ngày này). Tưởng có người quen tìm thật, té ra có một ông khách tưng tưng sau khi dùng tiệc xong ghé qua thư giãn: “Cho anh một phòng” “Dạ anh đi mấy người” “Một mình anh thôi, gọi giúp anh một em phục vụ dễ thương”. Việc gọi gái bình thường thì H làm, và nhỏ đã để lại cái danh bạ má mì cho tôi trong cuốn sổ trong đáy hộc bàn. Ông kia vào phòng, không hát ngay mà ngồi chờ. Lát sau có một em miền Tây khoảng trên dưới hai lăm tuổi chạy xe tới. Tôi gửi em vài chai bia, hai cái khăn lạnh, dĩa trái cây và chai trà xanh không độ nhờ em đem vào giúp vì nhân viên phục vụ đều ở hết bên nhà hàng tiệc cưới, dự đám xong ở lại giúp đỡ dọn dẹp luôn. Nghe âm thanh vẳng ra thì biết trong phòng lúc hát lúc không, có lúc cũng chẳng thèm chọn nhạc. Đến khi tính tiền, vị khách nọ cho em miền Tây về trước sau khi bo đủ và em không phiền hà gì. Gọi tôi vào phòng, ông ta nói với tôi: “Ngồi uống với anh một ly cho vui em”. Trên bàn, mấy chai bia đã được em kia nhanh tay khui hết, nhưng mới chỉ uống hết hơn một chai, dĩa trái cây gần như còn nguyên. “Dạ, em không được phép ngồi với khách” – tôi từ chối khéo. Ông ta nói hoài không được bèn ngồi lại tiếp tục uống ráng tới lúc không nuốt nổi nữa rồi xin cái bao nilon đựng số trái cây còn lại đem về (chẳng biết cho vợ con hay là cho ai). Tôi băn khoăn không hiểu ông này thuộc dạng nào.
Chuyện karaoke thì còn nhiều, nhưng chỉ kể vài chuyện, cũng chưa hẳn là điển hình nhất để các bạn đọc cho vui, thế thôi.
3. Cà phê Vườn xanh


Quán nằm ở góc ngã tư hai con đường lớn ven thành phố, gọi là Vườn xanh nhưng nền đất được đổ bê tông, cây trồng thì toàn loại rẻ tiền to gốc bứng ở các nơi đem về. Các em phục vụ ở đây hầu hết đều là sinh viên làm thêm, được công ty bao ăn bao ở cùng với lương tháng mấy trăm ngàn. Đời sinh viên nghèo như thế cũng đỡ vất vả cho gia đình ở quê. Các em làm việc theo ca ngoài giờ học. Có mấy em gái khá xinh và theo nhận xét của tôi đều sống rất nghiêm túc, có nghĩa là chỉ đi chơi với bạn trai (nếu có) chứ không cợt nhả với khách như những em gái bên các khu vực khác của công ty. Tất nhiên khách cà phê cũng có nhiều người tìm cách bắt chuyện, cầm tay… và chẳng ai thích điều đó. Nhiều em nói giọng quê đặc sệt, hiền lành và chân chất như cây lúa. Tôi thích cái chất quê ấy, chất quê hiếm hoi trong thành phố đầy bê tông và bụi bặm. Tự dưng thấy hơi ngại cho các em lỡ gặp phải cao thủ, mà cao thủ thời nay không hiếm, sẽ phải lao đao, không khéo hỏng đời đấy các em ạ.
Khách đến quán này đa số là những người đã đi làm vì giá cả ở đây hơi cao, thanh niên rỗi việc và học sinh sinh viên rất ít ghé. Những lúc chọn nhạc, chỉnh âm ở đây, tôi cố ý lắng nghe những chuyện thiên hạ bàn. Đúng là quán cà phê, đủ thứ chuyện trên đời.
Chuyện gần ngay ngã tư này có cái quán vỉa hè nấu lẩu khá ngon.
Chuyện xa bên Mỹ ông tổng thống vừa ra một quyết sách sẽ gây ảnh hưởng lớn đến kinh tế thế giới, khả năng là xăng sẽ lên giá trước.
Chuyện mấy ông lãnh đạo vừa duyệt xong một bản quy hoạch mới và đất ở đó sẽ tăng giá rồi lại giảm ngay vì đó là một loại quy hoạch treo.
Chuyện hôm qua dưới biển có người đi tắm chết đuối, nhưng có tin đồn cho là tự tử.
Chuyện chứng khoán mất điểm, ngày mai nên đầu tư vào cổ phiếu gì.
Chuyện người ta đào trộm heo tai xanh đã chôn tiêu hủy về làm thịt.
Chuyện và chuyện…
Tôi sẽ không nói nhiều về những câu chuyện của khách, vì họ nói chuyện gì là quyền của họ, mình không có cơn cớ gì mà thắc mắc. Chỉ có thể nghe để biết và sàng lọc thêm thông tin chung quanh. Vậy thôi.
Một buổi chiều.
Bốn người khách tầm tuổi khoảng ba mươi gì đó bước vào cửa. Họ chọn bàn trong chòi lá giữa sân, nơi này không gian khá thoáng. Mắt Tròn cầm khay nước bước ra hỏi: “Dạ mấy anh dùng gì?” “Cho bia đi” “Dạ đây là quán cà phê, không có bán bia, mấy anh qua bên nhà hàng Tranh Nứa…” “Không qua, gọi quản lý ra đây, làm ăn thế à” “Dạ để em vào hỏi chú ấy thử”. Mắt Tròn lủi thủi đi vào và báo lại với chú quản lý. Ông tặc lưỡi: “Thôi, chiều khách đi con, ra hỏi xem họ dùng bia gì”. Điều này là trái quy định, nhưng khả năng sẽ gặp phiền hà nếu không làm theo ý của mấy thượng đế trái khoáy kia. Mắt Tròn mím môi một cái, xong quay ra hỏi: “Dạ mấy anh dùng bia gì?”. Một người trong bọn họ, trắng trẻo nhưng cơ bắp trừng mắt nói như quát: “Ken, mực” (Heineken lon và mực khô). Nếu không có Râu Tơ nãy giờ theo dõi câu chuyện và lút cút đạp xe đạp qua bên nhà hàng chở bia, có lẽ Mắt Tròn sẽ lúng túng vì không hiểu họ nói gì (em là lính mới mà).
Khi Râu Tơ khệ nệ ôm thùng bia và dĩa mực đến bàn, một người trông có vẻ ôn hòa nhất nói với cậu ta: “Gọi con bé hồi nãy ra đây” “Có chuyện gì không ạ” “Anh góp ý với nó thôi”. Tôi hơi nghi ngờ điều này nên đã nháy mắt với cô bé, nhưng có lẽ em không hiểu ý. Mắt Tròn vừa tiến lại bàn thì thằng đó nhanh như điện chồm người xuống, thọc bàn tay vào váy cô bé. Cả bọn ré lên cười khe khé. Mắt Tròn co người lui lại đứng chết lặng. Một thằng khác rút trong túi áo ra tờ 50.000 vẫy vẫy: “Lại đây anh bo, bé”. Cô bé quay đi, vừa chạy vừa ôm mặt khóc.
Tôi nắm chặt hai bàn tay lại để tự kiềm chế mình. May thay, lúc đó anh Mập bảo vệ không ở đó, nếu không đã xảy chuyện vì anh này rất nóng.
Trên đời này, tiền mua được nhiều thứ lắm, rất nhiều thứ. Nhưng không phải có tiền là được quyền sai khiến và hạ nhục người khác một cách hạ lưu vô sỉ. Tuy nhiên, có nhiều người đã quen dùng đồng tiền để hành khiển mọi sự, trong đó có cả những người được trọng vọng.
Chắc chắn Mắt Tròn và các cô gái trong quán từ nay sẽ cảnh giác với đàn ông hơn, điều này không biết nên vui hay buồn.

***

Mấy dòng phác họa như vậy. Không thể kể hết về những việc đã thấy, những người đã gặp ở Sông Yên, tôi xin kết lại bài viết này ở đây. Nếu viết tiếp, với kiểu ăn nói của mình, tôi sẽ làm các bạn giận mất. Và tôi thành thật xin lỗi điều đó.
Trên đất nước này còn có biết bao nhiêu Sông Yên đang chảy.

Lê Kỳ Anh

HOẠCH ĐỊNH SAI LẦM

in Gia đình

Bước vào hôn nhân lần hai, mộng yêu đương của anh đã tan tành xác pháo. Anh những tưởng thoát được cô vợ tẻ nhạt trên giường và trong cách ăn mặc là một điều may mắn nhất trong cuộc đời làm đàn ông của anh, nhưng anh đã lầm. Giờ đây muốn quay ngược lại mà không được.

Từ tay không lập nghiệp, đến khi thành một ông chủ lớn có của ăn của để vững nghề vững vốn, viết thì chỉ trong hai ba dòng đánh máy. Nhưng với cuộc đời thật thì là cả một hành trình đến hơn hai mươi năm, thăng trầm sóng gió, có lúc bên bờ vực, là mồ hôi, nước mắt và có khi là cả máu của hai vợ chồng anh. Vợ anh, người đàn bà Phương Mỹ tần tảo , lúc nào cũng vội vàng lo toan thu vén, áo chẳng bao giờ dám mặc sáng màu vì bụi bậm than gio, tay chai sần vì bốc than gang và bê vác hàng cơ khí nặng.

Khi anh đủ tỉnh táo để nhận ra công lao của người vợ đầu thì đã muộn mất rồi. Đã có lúc anh ghét cay ghét đắng cái khuôn mặt nhạt nhẽo chưa từng biết màu trang điểm, ghét cái mái tóc cả tỷ năm chỉ một màu đen, ghét cái thân hình cũ kỹ của người đêm ngày đập vào mắt anh, ghét cả cái giọng nói chắc nịch tròn vành rõ tiếng.

Để nhận được ra cái chân của vẻ đẹp là sự giản dị và đức hy sinh thì anh đã để lỡ mất tất cả rồi.

Hình như cuộc đời con người ta, cứ phải có cái lỡ dở thì người ta mới đủ thời gian để chậm rãi, đủ đau đủ khôn để nhìn lại và tiếc nuối.

Người vợ lần hai của anh là một người đàn bà đẹp. Anh tình cờ quen trong một lần vào Sài gòn giao hàng và lang thang theo bạn vào cắt tóc gội đầu, cô ta là chủ spa người gốc Hải phòng. Đàn bà Hải phòng nhìn cứ có nét gì đó rành mạch và dứt khoát, cả từ trong tiếng nói cũng thấy văng vẳng cái rành rọt đến rõ ràng, cứng và hơi khô chứ không như cô chủ này. Người đâu mà nữ tính đến từ cái gót chân, từ làn da đến giọng nói, cái từ ‘’Anh’’ nó thoát ra từ cái miệng rất đàn bà của cô ấy nó như được vắt ra từ muôn giọt nước mềm mại đến nhún nhường, cái từ ‘’anh’’ cũng như được mười đầu ngón tay thon dài hồng như tay đứa trẻ ấy vuốt nhẹ nhàng rồi mới đến tai anh chứ không khô khốc như tiếng máy tiện xiết trên mặt kim loại của cô vợ tẻ nhạt ở nhà.

Chỉ ba ngày ở Sài gòn, anh đã dính chặt lấy người đàn bà gốc Bắc ấy mà không thể rời xa. Bây giờ anh mới biết thế nào là tình yêu thật sự. Thật tiếc cho hai mưới mấy năm qua, anh sống một cuộc đời tẻ nhạt không nhận thức nổi là mình chưa bao giờ biết đến tình yêu.

Những tháng ngày hò hẹn yêu thương trong bóng tối phải nói là tuyệt vời, người đàn bà một lần đò lỡ dở với hai đứa con ấy như là ma lực cuốn hút hết hồn anh. Anh không phải là đang sống mà đang bơi trong sự ngọt ngào. Yêu anh, cô ấy về lại Hải phòng ở thêm một Spa bên nội thành, anh chân đi chân về để hai người có dịp gần gũi nhau. Lần nào anh cũng như bị cô ấy thiêu đốt trên giường, lắm lúc là lên đến đỉnh của mọi cảm giác, nhưng cũng có lúc hẫng đến đáy của sự khát thèm. Phải nói rằng độ đằm của người đàn bà trưởng thành va chạm với tình trường khác hẳn với sự tẻ nhạt của cô vợ đảm và thuần hậu ở nhà.

Tuổi già và tình yêu là hai thứ không thể nào giấu diếm, anh cũng chả muốn giấu diếm thì phải. Anh muốn tung hê cho khắp thiên hạ biết là anh đã được chạm vào hai chữ TÌNH YÊU, muốn cho thiên hạ biết là anh đang rất HẠNH PHÚC.
Người vợ nhà quê của anh rất giỏi, cô ấy có thể dự đoán được thị trường, có thể gồng mình chịu những khó khăn biến động trong kinh doanh, nhưng lại không chịu được sự thiếu chung thủy của chồng. Cô ta khóc lóc, đay nghiến, cáu bẩn, cạnh khóe và càng đẩy anh đến tận cùng của sự chán nản.

Anh những muốn ly hôn thật nhanh, giải phóng mình khỏi cái ách gia đình thật nhanh để danh chính môn thuận cưới người đàn bà anh yêu đến phát cuồng kia.

Những tưởng anh bồ bịch thế, đề nghị ly hôn được cô vợ già tẻ nhạt chấp nhận ngay, nhưng không, sau hai ngày anh đưa ra lời đề nghị ly hôn, cô ấy nhờ anh em bên nội triệu tập cuộc họp gia đình, chính cô ấy xin anh nghĩ lại, cô ấy bỏ qua tất cả để vợ chồng hàn gắn lại.

Đàn bà lắm người kể cũng lạ, cả cuộc đời họ gắn chặt lấy chồng, gắn chặt lấy gia đình. Tất cả tình yêu họ dồn cho một người, bị phản bội, họ đau đớn lắm. Nỗi đau họ tự vắt ra từ tâm can họ, họ tự dằn vặt bản thân mình, đổ lỗi cho mình xấu, mình kém, để chồng phải chán chường bỏ bê đi tìm hạnh phúc ở người đàn bà khác. Họ đau nỗi đau của sự thất bại, họ cứ víu cái thất bại rồi nhồi nhét vào mình. Vợ anh không hề nửa lời mạt xát người thứ ba, cũng không hề có ý định ghen tuông. Cuối cùng thì đành nhận tất tật mọi nỗi đau về mình mà cầu xin hòa giải tha thứ. Lạ thế chứ.

Anh cưới vợ lần hai, mặc hết những lời dị nghị của bàn dân thiên hạ, kẻ bảo ngu, cơ nghiệp thế mà bỏ tất để lấy tiền chạy theo gái, người chê bạc bội.

Cô vợ mới nói cái gì cũng hay, cô ấy bảo, đời sống được mấy mà phải vùi mình trong một cuộc hôn nhân không tình yêu. Đời là mấy mà phải lúc nào cũng đối diện với người mình không yêu trong từng bữa ăn và giấc ngủ. Sống một ngày nhưng được bên người mình yêu thì đời này kiếp này cũng mãn nguyện. Anh có trong tay khá tiền mà cô vợ cả đành chấp nhận lấy sản nghiệp tiếp tục làm để anh ra đi

Cô vợ hai phóng khoáng khác hẳn cô vợ cả. Cưới nhau xong cả hai du hý vào nam ra bắc, các kiểu cách ăn chơi phải nói rằng cái gì cô ấy cũng biết. Sống thế mới là cuộc sống chứ, anh không còn như trước kia, được tiêu pha thoải mái, giờ mới thấy tiêu tiền sung sướng thật.

Sau mấy tháng ăn chơi, tự nhiên thấy chán, anh bắt đầu muốn kinh doanh, cô vợ hai mở kinh doanh Spa và Mỹ phẩm, những thứ nhỏ nhặt rất đàn bà ấy không hợp với anh, kinh tế suy thoái, cạnh tranh nhiều, doanh thu rất kém. Cô vợ bàn mở một nhà trẻ tư thục. Mua nhà mở lớp, vèo một cái mấy tỷ bạc bay mất dạng. Mấy lớp mở ra, tiền thuê giáo viên đứng lớp, thuê kế toán, giấy phép này kia lằng nhằng đau hết cả đầu mà chỉ mình anh cặm cụi ngược xuôi, chẳng như ngày xưa, cô vợ cả dang tay chèo lái cùng anh. Mệt thật. Cô vợ hai lại nằng nặc đòi mua ô tô riêng để chạy. Cô ấy muốn một mình một cái chứ chẳng muốn đi chung. Chưa mua được cô ta thuê luôn về đi mặc cho anh xót xa tiếc tiền thuê hàng tháng.

Đến lúc đối diện với làm ăn riêng, phải một mình bươn chải trong công việc mới, khó khăn chồng chất khó khăn, không thu và chỉ có chi, anh mới thấy phục tài cô vợ cũ của mình. Bao nhiêu canh cơ sở sản xuất của gia đình lao đao thiếu vốn, cô ấy đều giải quyết ổn thỏa, một mình gầy rạc cả đi, anh chỉ việc lo công việc và thợ thuyền. Đến khi anh nhất mực đòi bỏ, cô ấy cũng đã gạt tất cả sự sĩ diện, cái tôi cá nhân, để hạ thấp mình xuống xin anh nghĩ lại mà anh chẳng nghĩ, cạn tàu ráo máng vét voi đến tận cùng tiền bạc phân chia để ra đi. Anh thấy mình thật sự bạc bẽo.

Anh có về quê, có gặp lại các con, gặp lại vợ cũ, cô ấy cũng đã khác xưa, không còn héo hắt như tàu lá phơi dưới nắng hè khi biết anh có bồ và khi anh nhất quyết bỏ đi. Giờ cô ấy hoàn toàn khác, mái tóc cắt ngắn, màu rất đẹp, cô ấy gầy hơn, người mảnh dẻ hơn, mắt đượm buồn nhưng trầm tĩnh hơn. Ơ lạ thật, lần đầu tiên sau hai mấy năm anh mới nhận ra cô ấy cũng là một người đàn bà đẹp. Lạ thật, tại sao anh lại nhận ra muộn màng thế chứ?

Có phải đàn bà đẹp khi họ không thuộc về ai, hay đàn ông chỉ thấy đàn bà đẹp khi họ không phải là của mình nhỉ?

Nhà trẻ tư thục rồi cũng phá sản, anh không thuộc về những thứ không phải hơi lửa và gang than, phải có những thứ ấy phả vào anh thì anh mới mạnh mẽ và mới kiếm được tiền. Cô vợ hai bỏ bê nhà cửa, cũng bỏ bê cả anh, cô ấy vẫn thế, vẫn phóng khoáng và lãng du, tiếng ‘anh’ từ miệng cô ấy thoát ra nó vẫn nhẹ, vẫn như sợ làm đau ba cái chữ ấy, nhưng mà nó không phải chỉ nhẹ với riêng anh, mà còn với rất nhiều anh khác nữa. Anh bắt đầu hoang vắng, bắt đầu thấy tình yêu là thứ không có thật, nó càng đẹp, càng thăng hoa lãng mạn càng khó nắm giữ, chứ nó chẳng dễ dàng như nắm giữ thứ tình vợ chồng cục mịch ngày xưa.

Anh trở về quê, bắt đầu thuê đất vay vốn ngân hàng mở lại xưởng, chẳng biết có thành không, trong lòng anh tự dưng có ý nghĩ ghen tuông, ấm ức, tức tối khi vợ cũ ngày càng đẹp và bắt đầu có người đàn ông khác đón đưa. Tự dưng anh thấy anh mới là người thất bại vì sự xuẩn ngốc của mình.

Loan Ngẫn

HÃY CỨU LẤY ĐÔI MẮT TRẺ THƠ

in Sức khoẻ

Hiện nay đã xuất hiện ngày một nhiều hơn các trung tâm tập mắt, yoga mắt, hồi phục thị lực học đường… và đang trở thành trào lưu. Họ đánh vào tâm lý không muốn con đeo kính hay đeo kính sẽ dại mắt của quý vị phụ huynh để kiếm lời bất chính từ quý vị và cái giá phải trả đó chính là đôi mắt của con bạn.

CÁC TRUNG TÂM “ ĐÁNH VÕNG” LÁCH LUẬT NHƯ THẾ NÀO?

– Thành lập trung tâm dưới dạng tập yoga, đương nhiên tập thể dục thì không ai cấm và họ sẽ đưa thêm hạng mục các bài tập cho mắt và nói với quý vị rằng các bài tập đó có thể giúp hồi phục thị lực hoặc cải thiện thị lực một cách tự nhiên
– Lập trung tâm trái phép, không đăng ký và thẩm định chuyên môn bởi các chuyên gia nhãn khoa và quản lý chính quyền có liên quan tới vấn đề trị liệu, ở đây là sở y tế các địa phương.

CÁC TRUNG TÂM LÀM HỎNG MẮT CON BẠN NHƯ THẾ NÀO?

– Những người hướng dẫn tập luyện không có kiến thức chuyên môn về khúc xạ, đặc biệt lĩnh vực Khúc xạ Nhi khoa là một mảng rất khó ngay cả đối với các bác sĩ Nhãn khoa.
– Họ không thể khám được con bạn bị loại tật khúc xạ gì.
– Mỗi loại tật khúc xạ đều có những cơ chế bệnh lý khác nhau nhưng họ đánh đồng là giống nhau và cho tập các bài tập giống nhau đối với tất cả các loại tật khúc xạ.
– Những bệnh nhân bị viễn thị số cao cần phải đeo kính để tránh co quắp điều tiết, nhức mỏi mắt, lác mắt, nhược thị nhưng họ lại cho con bạn tháo kính để tập nhìn sẽ khiến con bạn sớm rơi vào tình trạng bệnh lý như đã kể trên.
– Những bệnh nhân chênh lệch khúc xạ, lác, nhược thị cần phải đeo kính để lập lại cân bằng thị giác nhưng họ khuyên con bạn bỏ kính ra để tập, sẽ khiến con bạn mất cân bằng thị giác hai mắt và sẽ quay lại tình trạng lác và nhược thị.
– Những bệnh nhân cận thị cần đeo kính để nhìn rõ hơn và mắt có thể điều tiết bình thường, nhưng họ khuyên con bạn tháo kính ra để tập luyện sẽ khiến mắt dần buông lỏng chức năng điều tiết và độ cận thị sẽ tang nhanh hơn.
– Họ không có khả năng loại trừ cận thị giả – Một loại co quắp điều tiết có thể tự hồi phục khi mắt được nghỉ ngơi, họ bắt con bạn tập và họ tự nhận đó là công của họ.

CÁC TẬT KHÚC XẠ THỰC SỰ, CÓ THỂ HỒI PHỤC THỊ LỰC TỰ NHIÊN BẰNG TẬP LUYỆN ĐƯỢC KHÔNG?

Câu trả lời là KHÔNG!
Các tật khúc xạ hình thành là do sự bất thường cấu trúc nhãn cầu như chiều dài nhãn cầu dài, ngắn quá mức bình thường, bề mặt giác mạc không đều, cong dẹt quá mức bình thường, đục thể thủy tinh. Vậy muốn điều trị cần phải tác động để thay đổi lại các cấu trúc này vì thế không có phương pháp tập luyện nào khiến các cấu trúc này thay đổi.

CÁC BÁC SĨ NHÃN KHOA CÓ SỢ MẤT NGUỒN BỆNH NHÂN HAY SỢ CẠNH TRANH HAY KHÔNG?

Câu trả lời là KHÔNG!
Các bác sĩ Nhãn Khoa họ hiểu bản chất bệnh học và họ biết chắc rằng các trung tâm đó không thể điều trị được thậm chí còn tạo ra nhiều rối loạn thị giác hơn cho bệnh nhân và bệnh nhân sẽ vẫn phải tìm đến các bác sĩ Nhãn khoa để điều trị.

Bác sĩ nhãn khoa Nguyễn Tiến Phúc

FAKE

in Bút đàm

Tôi đọc ở đâu đó là có cả một nền văn minh chuyên nghiên cứu về các vì sao. Họ tin rằng có thể đọc được số phận của con người qua các vì tinh tú. Phải chăng các ngôi sao đều có đôi có cặp, cũng như mỗi người, luôn thuộc về một ai đó, một nơi nào đó.

Có rất nhiều thời điểm trong cuộc đời mình, con người ta cho rằng. Khi yêu thật sự một ai đó, thì suốt đời, suốt kiếp này dù có được ở bên nhau hay không không quan trọng. Quan trọng là người ấy luôn là một phần của cuộc sống, luôn hiện diện trong trái tim ta.

Tình yêu là một thứ cảm giác tuyệt diệu nhất của cảm xúc con người. Có những người dành cả cuộc đời để tìm kiếm thứ cảm xúc ấy mà không sao tìm được.

Trong cuộc đời này, có một người để cho ta yêu sâu sắc. Để ta biết được cảm giác yêu thật ra sao, yêu mà không thể hiểu vì sao, đó thực sự là một điều may mắn nhất.

Đến một độ tuổi nhất định, bạn sẽ hiểu, chung sống không có nghĩa là quá yêu, mà đơn giản chỉ là người ấy hợp lý trong thời điểm bạn chọn lựa, và nhiều điểm tương đồng với bạn.

Yêu là một dạng trạng thái cảm xúc. Chúng ta đừng hỏi vì sao không yêu người này mà lại yêu ngươi kia, thật dớ dẩn khi tình yêu được cân đo đong đếm và so sánh. Nhưng cũng chẳng dớ dẩn tẹo nào để rồi chúng ta lấy cái hợp lý với sự lựa chọn ra để mà hợp thức hóa cho việc chung sống và bảo đó là đó chính là tình yêu của đời mình.

Trong cuộc đời mỗi con người, tình yêu thật sự không có nhiều. Cái nhang nhác giống nó thì sẵn lắm. Đôi lúc, một chút chông chênh bên lòng, cần một cái vỗ về của ai đó, một chút hụt hẫng, ta cần một bàn tay nhỏ nhắn vuốt ve cái yếu ớt rất đàn ông. Đấy chưa phải là yêu. Đấy mới chỉ là cảm giác bản năng rất người là cần một chỗ sẻ chia và dựa dẫm.

Nếu nói tình yêu thật sự là cảm giác không vụ lợi, nó vượt hẳn ra khỏi sự sở hữu và chiếm hữu cũng đúng. Nếu thật sự bạn yêu một ai đó,bạn sẽ không vì bất cứ một điều gì cả. Bạn sẽ không nhất thiết phải thấy họ hàng ngày, không nhất thiết phải tay trong tay, có thể cách xa nhưng nếu thật sự là tình yêu, người đó luôn hiện hữu bên đời bạn và chỉ nghĩ về nhau thôi, bạn cũng cảm thấy vô cùng hạnh phúc.

Nếu nói, tình yêu thật sự không bao giờ bao hàm tình dục, sự ham muốn tình dục là thứ tình yêu thấp hèn, là bản năng, là tầm thường. Có lẽ cũng là sai lầm đấy. Khi thật sự đã yêu ai đó, sự ham muốn hiến dâng và đón nhận ở cả hai giới là vô cùng lớn.Tình dục là đỉnh cao nhất của sự thỏa mãn khi yêu. Không đòi hỏi, không bộc lộ, nhưng trong suy nghĩ sâu xa của mỗi người luôn luôn có. Sự thăng hoa, hân hoan trong cảm xúc khi cả hai nghĩ đến điều đó là có thật. Nó không hề xấu, ngược lại cảm giác ấy vô cùng tuyệt vời. Chỉ cần nghĩ đến được gần nhau thôi, người đang yêu còn nóng hơn ngàn lần khi hai người trần trụi bên nhau mà không hề có tình yêu. Nếu không yêu, sự trần trụi chỉ đem lại cái ham muốn có thể là bản năng, hai người ở cạnh nhau, thậm chí họ ở trong nhau, nhưng không hề thuộc về nhau. Thì trong sâu thẳm cả hai, cái lạnh lẽo vô bờ vì không có sức nóng bởi sự khao khát, thăng hoa của tình yêu, sự đồng điệu của trái tim.

Người ta bảo, tình yêu xuất phát từ trái tim. Nhưng không phải thế. Sợi dây cảm xúc xuất phát từ bán cầu não. Chính xác là bên nào thì để cho y học người ta nghiên cứu. Yêu thật sự chính là khi ta chấp nhận mọi điều kể cả việc đắng cay, thiệt thòi. Tâm lý người thật sự yêu thật lạ lùng, người ta có thể chấp nhận hi sinh những thứ thuộc về mình để cho người mình yêu được hạnh phúc, được vui. Ây là sự cân nhắc của lý trí, chứ không phải cái mù mờ vụng dại của trái tim.

Tình yêu lứa đôi,tình yêu khác giới là thứ mà con người ta cần và phải có nó suốt thời tuổi trẻ, nó theo dọc hành trình đời người, nhưng có lẽ chúng ta đang xài hàng nhái rất nhiều. Ghét hàng fake, nhưng có lẽ đa phần chúng ta chỉ đủ duyên và đôi khi là lừa mình để mà dùng hàng fake…

Loan ngẫn

NGƯỜI ĐÀN BÀ MANG TÊN “MẠNH MẼ”

in Bút đàm

Tôi đang viết cho các bạn những dòng gan ruột của mình – với tư cách là một người đàn bà luôn được coi là mạnh mẽ! Tôi cũng viết cho rất nhiều người đàn bà như tôi: luôn chỉn chu tươi tắn ở mọi nơi mọi lúc, luôn tạo ra cho người đối diện một cảm giác yên tâm, tin tưởng khi nói chuyện.

Ai cũng nghĩ rằng trên đời này chẳng ai, chẳng có điều gì “đánh gục” được chúng tôi. Ai thì cũng tìm đến chúng tôi để nhận được một sự đồng cảm, thấu hiểu, để nhận được những lời khuyên nhủ nhằm dịu xoa những đau đớn vì bị tổn thương trong lòng.

Và khi đã nhẹ lòng, khi đã được sẻ chia, khi đã được “bày” ra một vài đường đi nước bước… tất cả đều ra đi chỉ còn người đàn bà mang tên mạnh mẽ lặng ngồi…

 

Quả thực là những người đàn bà như chúng tôi rất không thích phô bày những điều bất như ý trong cuộc sống của mình. Chúng tôi không chọn cách kêu than vặt vãnh. Chúng tôi “giấu mình” giỏi đến nỗi ai cũng nghĩ những buồn bã ưu tư ở đời chỉ dám đứng ngoài nhìn vào cuộc sống lúc nào cũng tràn đầy năng lượng, tràn đầy sự tự chủ của chúng tôi!

Và giả sử có một lúc nào đấy nỗi buồn bã trong chúng tôi ứ tràn, chúng tôi bật lên những tiếng kêu đau đớn vốn đã được nén rất chặt ở trong tim, thì thay vì nhận được sự vỗ về an ủi, chúng tôi lại được nghe những lời như ngạc nhiên, như chơi chơi đùa đùa rằng người như chúng tôi mà cũng biết buồn ư?…

Sự thực thì chúng tôi cũng bị vô vàn những thất vọng, những buồn bã lo âu nhấn chìm. Chúng tôi cũng bị mất phương hướng, cũng cảm thấy bơ vơ không nơi bấu víu. Chúng tôi cũng thèm khát được nương dựa vào ai đó, được nũng nịu với ai đó, được ai đó vỗ về âu yếm…

Chúng tôi cũng là đàn bà như muôn vạn người đàn bà khác ở trên đời này mà thôi!

Chúng tôi cũng đau đớn khi bị thương tổn. Nỗi đau cũng tê dại ngấm ngầm tàn phá nhan sắc và sức khỏe. Nỗi đau cũng hủy hoại niềm tin, làm tê dại con tim, tưởng như bị triệt tiêu năng lượng sống. Cũng nhiều khi chúng tôi bị sự đau khổ nhấn chìm và nước mắt cũng tuôn ra như suối từ những người đàn bà được coi là mạnh mẽ.

Trong đêm, chúng tôi cũng chong mắt đếm từng tích tắc đồng hồ; ban ngày, chúng tôi cũng ngoảnh mặt lén gạt nước mắt khi bất chợt gặp những ấm áp hạnh phúc của người xung quanh.

Tất thảy những tâm tư nào là của bạn thì cũng là của chúng tôi, tất thảy những khao khát ao ước mà bạn có cũng nằm trong tim trong óc chúng tôi hệt như vậy!

Nhưng điều gì làm nên sự khác biệt giữa những người đàn bà không mạnh mẽ và những người đàn bà buộc mình phải mạnh mẽ?

Sự khác biệt chỉ ở chỗ ngay sau những nỗi buồn bã tưởng như tuyệt vọng chúng tôi vượt lên bằng tất cả khả năng của mình. Bằng kinh nghiệm sống, bằng sự hiểu biết được bồi đắp không ngừng chúng tôi cố gắng hiểu mọi sự và chấp nhận mọi sự mà thôi!

Chúng tôi biết có ban mai thì cũng sẽ có hoàng hôn, chúng tôi hiểu tự trong mỗi con người đều có phần thiên thần và ác quỷ.

Khi bị dối gạt chúng tôi nhìn cho thấu được nguyên nhân: đôi khi họ dối gạt mình vì họ cùng đường, lại có khi họ dối gạt mình vì họ không có khả năng tự bảo vệ và họ cũng bị kẻ khác phỉnh phờ cho vào bẫy…

Chúng tôi hiểu được nhiều điều từ chính cuộc sống của mình, rằng cuộc đời có vay có trả, rằng đừng bao giờ hy vọng là người khác phải có trách nhiệm yêu thương mình hệt như mình đang yêu thương họ vậy.

Chúng tôi hiểu là nếu mình không thay đổi được hoàn cảnh thì hãy biết vui vẻ chấp nhận hoàn cảnh, và chính cái hoàn cảnh mới ấy lại làm cho chúng tôi hiểu thấu đáo hơn nhiều điều mà trước kia chúng tôi chưa một lần thấu hiểu.

Chúng tôi hiểu sự héo tàn của nhan sắc là điều không tránh khỏi để không phải nhọc công níu kéo. Thay vào đó chúng tôi làm cho từng giai đoạn sống của đời mình là từng giai đoạn sống có nghĩa.

Chúng tôi còn hiểu rằng hãy cho cuộc đời mình cơ hội thứ hai hoặc thứ ba thứ tư, khép cánh cửa lòng mình cũng tựa như khép cánh cửa cuộc đời mình vậy….

Sự nghĩ suy thấu đáo mọi quy luật khiến cho những người đàn bà mang tên mạnh mẽ có phong thái ung dung và tự tin. Một điều quan trọng hơn nữa, từ những vui buồn của chính cuộc đời mình, từ những vươn lên nỗ lực không ngừng để vượt qua những éo le trắc trở, những người đàn bà mang tên mạnh mẽ chúng tôi luôn có cái nhìn bao dung và vị tha, bao dung và vị tha cả với những kẻ đã từng làm hại mình, đã từng làm cuộc đời mình quay cuồng chao đảo….

Tôi vừa vẽ cho bạn một bức chân dung tâm hồn bằng con chữ của những người đàn bà được coi là mạnh mẽ. Tôi hé mở cho bạn biết những điều mà tôi biết bạn cũng đang bất ngờ.

Tận trong sâu thẳm chúng tôi cũng là những người đàn bà yếu ớt, mềm dịu. Tận cùng bên trong của những lớp vỏ mang tên nghị lực, bản lĩnh là phần đàn bà muôn thuở- cái phần khát thèm một bờ vai đủ ấm để dựa vào, cần một vòng ôm nhẹ nhàng thấu hiểu….cần mọi thứ mà một người đàn bà bình thường đang cần.

Chúng tôi mạnh mẽ không có nghĩa là chúng tôi không bao giờ thấy đau. Thực ra thì những người mạnh mẽ nhất là những người cảm thấy được nỗi đau, thấu hiểu nó và chấp nhận nó mà thôi.

Saomai Pham

1 3 4 5 6
0 0
Go to Top