trang thông tin điện tử của những người việt xa quê

Category archive

Xã hội - page 5

FAKE

in Bút đàm

Tôi đọc ở đâu đó là có cả một nền văn minh chuyên nghiên cứu về các vì sao. Họ tin rằng có thể đọc được số phận của con người qua các vì tinh tú. Phải chăng các ngôi sao đều có đôi có cặp, cũng như mỗi người, luôn thuộc về một ai đó, một nơi nào đó.

Có rất nhiều thời điểm trong cuộc đời mình, con người ta cho rằng. Khi yêu thật sự một ai đó, thì suốt đời, suốt kiếp này dù có được ở bên nhau hay không không quan trọng. Quan trọng là người ấy luôn là một phần của cuộc sống, luôn hiện diện trong trái tim ta.

Tình yêu là một thứ cảm giác tuyệt diệu nhất của cảm xúc con người. Có những người dành cả cuộc đời để tìm kiếm thứ cảm xúc ấy mà không sao tìm được.

Trong cuộc đời này, có một người để cho ta yêu sâu sắc. Để ta biết được cảm giác yêu thật ra sao, yêu mà không thể hiểu vì sao, đó thực sự là một điều may mắn nhất.

Đến một độ tuổi nhất định, bạn sẽ hiểu, chung sống không có nghĩa là quá yêu, mà đơn giản chỉ là người ấy hợp lý trong thời điểm bạn chọn lựa, và nhiều điểm tương đồng với bạn.

Yêu là một dạng trạng thái cảm xúc. Chúng ta đừng hỏi vì sao không yêu người này mà lại yêu ngươi kia, thật dớ dẩn khi tình yêu được cân đo đong đếm và so sánh. Nhưng cũng chẳng dớ dẩn tẹo nào để rồi chúng ta lấy cái hợp lý với sự lựa chọn ra để mà hợp thức hóa cho việc chung sống và bảo đó là đó chính là tình yêu của đời mình.

Trong cuộc đời mỗi con người, tình yêu thật sự không có nhiều. Cái nhang nhác giống nó thì sẵn lắm. Đôi lúc, một chút chông chênh bên lòng, cần một cái vỗ về của ai đó, một chút hụt hẫng, ta cần một bàn tay nhỏ nhắn vuốt ve cái yếu ớt rất đàn ông. Đấy chưa phải là yêu. Đấy mới chỉ là cảm giác bản năng rất người là cần một chỗ sẻ chia và dựa dẫm.

Nếu nói tình yêu thật sự là cảm giác không vụ lợi, nó vượt hẳn ra khỏi sự sở hữu và chiếm hữu cũng đúng. Nếu thật sự bạn yêu một ai đó,bạn sẽ không vì bất cứ một điều gì cả. Bạn sẽ không nhất thiết phải thấy họ hàng ngày, không nhất thiết phải tay trong tay, có thể cách xa nhưng nếu thật sự là tình yêu, người đó luôn hiện hữu bên đời bạn và chỉ nghĩ về nhau thôi, bạn cũng cảm thấy vô cùng hạnh phúc.

Nếu nói, tình yêu thật sự không bao giờ bao hàm tình dục, sự ham muốn tình dục là thứ tình yêu thấp hèn, là bản năng, là tầm thường. Có lẽ cũng là sai lầm đấy. Khi thật sự đã yêu ai đó, sự ham muốn hiến dâng và đón nhận ở cả hai giới là vô cùng lớn.Tình dục là đỉnh cao nhất của sự thỏa mãn khi yêu. Không đòi hỏi, không bộc lộ, nhưng trong suy nghĩ sâu xa của mỗi người luôn luôn có. Sự thăng hoa, hân hoan trong cảm xúc khi cả hai nghĩ đến điều đó là có thật. Nó không hề xấu, ngược lại cảm giác ấy vô cùng tuyệt vời. Chỉ cần nghĩ đến được gần nhau thôi, người đang yêu còn nóng hơn ngàn lần khi hai người trần trụi bên nhau mà không hề có tình yêu. Nếu không yêu, sự trần trụi chỉ đem lại cái ham muốn có thể là bản năng, hai người ở cạnh nhau, thậm chí họ ở trong nhau, nhưng không hề thuộc về nhau. Thì trong sâu thẳm cả hai, cái lạnh lẽo vô bờ vì không có sức nóng bởi sự khao khát, thăng hoa của tình yêu, sự đồng điệu của trái tim.

Người ta bảo, tình yêu xuất phát từ trái tim. Nhưng không phải thế. Sợi dây cảm xúc xuất phát từ bán cầu não. Chính xác là bên nào thì để cho y học người ta nghiên cứu. Yêu thật sự chính là khi ta chấp nhận mọi điều kể cả việc đắng cay, thiệt thòi. Tâm lý người thật sự yêu thật lạ lùng, người ta có thể chấp nhận hi sinh những thứ thuộc về mình để cho người mình yêu được hạnh phúc, được vui. Ây là sự cân nhắc của lý trí, chứ không phải cái mù mờ vụng dại của trái tim.

Tình yêu lứa đôi,tình yêu khác giới là thứ mà con người ta cần và phải có nó suốt thời tuổi trẻ, nó theo dọc hành trình đời người, nhưng có lẽ chúng ta đang xài hàng nhái rất nhiều. Ghét hàng fake, nhưng có lẽ đa phần chúng ta chỉ đủ duyên và đôi khi là lừa mình để mà dùng hàng fake…

Loan ngẫn

NGƯỜI ĐÀN BÀ MANG TÊN “MẠNH MẼ”

in Bút đàm

Tôi đang viết cho các bạn những dòng gan ruột của mình – với tư cách là một người đàn bà luôn được coi là mạnh mẽ! Tôi cũng viết cho rất nhiều người đàn bà như tôi: luôn chỉn chu tươi tắn ở mọi nơi mọi lúc, luôn tạo ra cho người đối diện một cảm giác yên tâm, tin tưởng khi nói chuyện.

Ai cũng nghĩ rằng trên đời này chẳng ai, chẳng có điều gì “đánh gục” được chúng tôi. Ai thì cũng tìm đến chúng tôi để nhận được một sự đồng cảm, thấu hiểu, để nhận được những lời khuyên nhủ nhằm dịu xoa những đau đớn vì bị tổn thương trong lòng.

Và khi đã nhẹ lòng, khi đã được sẻ chia, khi đã được “bày” ra một vài đường đi nước bước… tất cả đều ra đi chỉ còn người đàn bà mang tên mạnh mẽ lặng ngồi…

 

Quả thực là những người đàn bà như chúng tôi rất không thích phô bày những điều bất như ý trong cuộc sống của mình. Chúng tôi không chọn cách kêu than vặt vãnh. Chúng tôi “giấu mình” giỏi đến nỗi ai cũng nghĩ những buồn bã ưu tư ở đời chỉ dám đứng ngoài nhìn vào cuộc sống lúc nào cũng tràn đầy năng lượng, tràn đầy sự tự chủ của chúng tôi!

Và giả sử có một lúc nào đấy nỗi buồn bã trong chúng tôi ứ tràn, chúng tôi bật lên những tiếng kêu đau đớn vốn đã được nén rất chặt ở trong tim, thì thay vì nhận được sự vỗ về an ủi, chúng tôi lại được nghe những lời như ngạc nhiên, như chơi chơi đùa đùa rằng người như chúng tôi mà cũng biết buồn ư?…

Sự thực thì chúng tôi cũng bị vô vàn những thất vọng, những buồn bã lo âu nhấn chìm. Chúng tôi cũng bị mất phương hướng, cũng cảm thấy bơ vơ không nơi bấu víu. Chúng tôi cũng thèm khát được nương dựa vào ai đó, được nũng nịu với ai đó, được ai đó vỗ về âu yếm…

Chúng tôi cũng là đàn bà như muôn vạn người đàn bà khác ở trên đời này mà thôi!

Chúng tôi cũng đau đớn khi bị thương tổn. Nỗi đau cũng tê dại ngấm ngầm tàn phá nhan sắc và sức khỏe. Nỗi đau cũng hủy hoại niềm tin, làm tê dại con tim, tưởng như bị triệt tiêu năng lượng sống. Cũng nhiều khi chúng tôi bị sự đau khổ nhấn chìm và nước mắt cũng tuôn ra như suối từ những người đàn bà được coi là mạnh mẽ.

Trong đêm, chúng tôi cũng chong mắt đếm từng tích tắc đồng hồ; ban ngày, chúng tôi cũng ngoảnh mặt lén gạt nước mắt khi bất chợt gặp những ấm áp hạnh phúc của người xung quanh.

Tất thảy những tâm tư nào là của bạn thì cũng là của chúng tôi, tất thảy những khao khát ao ước mà bạn có cũng nằm trong tim trong óc chúng tôi hệt như vậy!

Nhưng điều gì làm nên sự khác biệt giữa những người đàn bà không mạnh mẽ và những người đàn bà buộc mình phải mạnh mẽ?

Sự khác biệt chỉ ở chỗ ngay sau những nỗi buồn bã tưởng như tuyệt vọng chúng tôi vượt lên bằng tất cả khả năng của mình. Bằng kinh nghiệm sống, bằng sự hiểu biết được bồi đắp không ngừng chúng tôi cố gắng hiểu mọi sự và chấp nhận mọi sự mà thôi!

Chúng tôi biết có ban mai thì cũng sẽ có hoàng hôn, chúng tôi hiểu tự trong mỗi con người đều có phần thiên thần và ác quỷ.

Khi bị dối gạt chúng tôi nhìn cho thấu được nguyên nhân: đôi khi họ dối gạt mình vì họ cùng đường, lại có khi họ dối gạt mình vì họ không có khả năng tự bảo vệ và họ cũng bị kẻ khác phỉnh phờ cho vào bẫy…

Chúng tôi hiểu được nhiều điều từ chính cuộc sống của mình, rằng cuộc đời có vay có trả, rằng đừng bao giờ hy vọng là người khác phải có trách nhiệm yêu thương mình hệt như mình đang yêu thương họ vậy.

Chúng tôi hiểu là nếu mình không thay đổi được hoàn cảnh thì hãy biết vui vẻ chấp nhận hoàn cảnh, và chính cái hoàn cảnh mới ấy lại làm cho chúng tôi hiểu thấu đáo hơn nhiều điều mà trước kia chúng tôi chưa một lần thấu hiểu.

Chúng tôi hiểu sự héo tàn của nhan sắc là điều không tránh khỏi để không phải nhọc công níu kéo. Thay vào đó chúng tôi làm cho từng giai đoạn sống của đời mình là từng giai đoạn sống có nghĩa.

Chúng tôi còn hiểu rằng hãy cho cuộc đời mình cơ hội thứ hai hoặc thứ ba thứ tư, khép cánh cửa lòng mình cũng tựa như khép cánh cửa cuộc đời mình vậy….

Sự nghĩ suy thấu đáo mọi quy luật khiến cho những người đàn bà mang tên mạnh mẽ có phong thái ung dung và tự tin. Một điều quan trọng hơn nữa, từ những vui buồn của chính cuộc đời mình, từ những vươn lên nỗ lực không ngừng để vượt qua những éo le trắc trở, những người đàn bà mang tên mạnh mẽ chúng tôi luôn có cái nhìn bao dung và vị tha, bao dung và vị tha cả với những kẻ đã từng làm hại mình, đã từng làm cuộc đời mình quay cuồng chao đảo….

Tôi vừa vẽ cho bạn một bức chân dung tâm hồn bằng con chữ của những người đàn bà được coi là mạnh mẽ. Tôi hé mở cho bạn biết những điều mà tôi biết bạn cũng đang bất ngờ.

Tận trong sâu thẳm chúng tôi cũng là những người đàn bà yếu ớt, mềm dịu. Tận cùng bên trong của những lớp vỏ mang tên nghị lực, bản lĩnh là phần đàn bà muôn thuở- cái phần khát thèm một bờ vai đủ ấm để dựa vào, cần một vòng ôm nhẹ nhàng thấu hiểu….cần mọi thứ mà một người đàn bà bình thường đang cần.

Chúng tôi mạnh mẽ không có nghĩa là chúng tôi không bao giờ thấy đau. Thực ra thì những người mạnh mẽ nhất là những người cảm thấy được nỗi đau, thấu hiểu nó và chấp nhận nó mà thôi.

Saomai Pham

HẠNH PHÚC CỦA EM LÀ ĐƯỢC NẮM TAY ANH KHI SANG ĐƯỜNG

in Gia đình

Sáng nào tôi cũng thấy có hai vợ chồng hai cụ già, rất già lai nhau bằng chiếc xe đạp đi chợ và thầm mơ ước…

Cuộc sống vốn không màu hồng nên chúng ta phải chấp nhận những cảnh trái ngang. Bạn tôi là những người đàn bà như vậy.

Chúng tôi – một nhóm bạn chơi với nhau từ thuở còn là sinh viên. Hội những người xuynh gái- biệt danh mà cánh nam sinh hồi đó đặt cho chúng tôi. Nhưng cơ mờ hình như đàn bà càng hồng nhan thì càng đa đoan.

Một nàng góa chồng năm 32 tuổi. Nhà cửa khánh kiệt bởi bao nhiêu tiền bạc dồn hết vào những viên thuốc chữa ung thu. Người mất vẫn mất. Nàng sống vật vã một thời gian. Cuộc sống trôi đi. Mới đó mà 3 năm gặp lại thấy nàng xúng xính váy áo. Dù khuôn mặt được trang điểm rất cẩn thận vẫn không che được những vết nhăn và ẩn chứá một vẻ u tối. Khi nghe tôi hỏi, nàng kể hiện đang là phòng nhì cho một ông quan làm khá to ở tỉnh. Ông khó tính và vợ ông thì hay ghen nên khiến nàng thấy mệt mỏi. Ôi mẹ ơi, chả biết nói gì với nó cả, cạn lời thật đấy.

Một nàng vớ ngay một gã chồng nghiện. Bao nhiêu tiền của chỉ đổ vào lõ điếu. Ngay tiền học của con cũng bị gã chồng lấy trộm để mang đi mua thuốc. Có người đàn ông đặt chuyện bán mua với nàng, Mặc dù đang cơn bĩ cực nhưng nàng từ chối. Vậy mà hôm vừa rồi, Lúc bị thằng chồng đánh để lọc tiền mua thuốc, Nàng nói: Bây giờ anh xem có ai trả hai trăm cho anh mua thuốc thì anh bảo họ đến đây chơi tôi đi. Hỡi ôi. Phận đàn bà hi sinh vì chồng là đây ư? Cạn lời …..

Nàng vốn con gái nhà quan nên được dạy dỗ khắt khe từ nhỏ. Năm 17 tuổi yêu phải một gã họ Sở. Thất tình nên đóng cửa trái tim. Năm 24 tuổi tặc lưỡi lấy một gã ất ơ. Ở với gã nhưng nàng như người giời, lãng đãng ngẩn ngơ. Sinh được hai đứa con gái xinh xắn và ngoan ngoãn. Chỉ tội gã chồng cục súc, động tí là đánh chửi nàng. Ở đâu như được 17 năm thì nàng nhất quyết li dị. Tay trắng làm lại từ đầu nhưng cứ ai chìa vai ra cho tựa thì lại buông lời thù hận. Đàn ông từ chán rồi đến nản và sợ nàng. Khi bảo nàng phải thay đổi cách sống, nàng vênh mặt : Tao đang sống rất tốt, cần đéo gì cứ phải có đàn ông? Cạn nhời.

… Đàn bà hên xui là ở người đàn ông của họ. Nhiều phận đời đàn bà tưởng là sung sướng nhưng chỉ trong chăn mới biết. Thôi thì cứ làm đúng làm tròn phận đàn bà đi, việc của thế giới để đàn ông họ thu xếp các cô nhỉ. Tội gì mà bao đồng nữa cho nhọc. Có phỏng?

Anh à. Giữa biển người mênh mông này mà va vào nhau, dính vào nhau, nghiện nhau thì đó là phúc phận đấy. Em rất hạnh phúc khi nắm tay anh lúc sang đường. Thật đấy!

Mai Lê

GÓC PHỐ NHÀ TÔI

in Mưu sinh đất khách

–Tôi đứng dậy hít căng hơi phố. Phố đêm như bỗng thở dài–

Hà Nội tuy chưa phải chính mùa Hạ nhưng cái nóng của nắng mới lại thêm tiếng ồn ào không quen thuộc khiến người ngợm bứt rứt khó chịu vô cùng. Là tôi đang nói tiếng bánh xe rít trên đường ray khi đi qua cầu Long Biên đã ngừng từ lâu mà tôi vẫn nghe như ồn ào đâu đây ấy. Tôi mở toang cánh cửa, ngó nghiêng xung quanh. Dãy phố vẫn tấp nập người qua lại, một vài người ngoái hẳn đầu lại phía hàng xóm nhà tôi, nơi có những tiếng ồn ào mà tôi thắc mắc vừa nãy.

– Tổ sư thằng ăn hại! Mày là thằng vô dụng! Giời ơi, sao tao phải sống cả đời với mày hả? – Tiếng xoe xóe của người đàn bà luống tuổi, gày quắt, đen đen, vang cả góc phố.

Người đàn bà vừa chửi, vừa dọn hàng nước. Chị ấy chửi nhưng không có vẻ cuồng nộ lắm. Hình như cái sự chửi này nó diễn ra thường xuyên và hàng xóm cũng có vẻ quen với cái sự “lên cơn” này của chị. Chỉ có người đàn ông mặt mày sáng sủa, dễ coi ngồi ngay bên cạnh dằn mạnh cái cốc xuống mép bàn, toan đứng dậy.

– Nói ít thôi! – Anh ta nói nhỏ, rất nhẫn nhục.

– Mày biến mẹ mày đi cho khuất mắt tao – Chị hàng xóm, bây giờ tôi mới nhớ ra chị tên là Lan trừng mắt lên – Mày mà còn vướng mắt tao còn chửi.

Người đàn ông điển trai không nói lại câu nào nữa. Anh ta bỏ đi. Chị Lan cũng chỉ lầm bầm thêm vài câu không rõ ràng nữa rồi thôi. Góc phố nhà tôi lại trở về bình thường như mọi lần tôi về. Tôi làm dâu phố này nhưng chẳng mấy khi về Hà Nội vì theo chồng sinh sống ở Sài Gòn. Góc phố thân quen này, dẫu sao cũng là nơi chồng tôi sinh ra, giá như tôi biết được nhiều hơn về khu phố nhà binh mà người ta hay nhắc tới bao nhiêu kỷ niệm gắn liền với các tướng tá thì hay biết mấy. Từ lúc ấy, một câu hỏi lớn cứ lởn vởn trong đầu tôi “Tại sao trong khu phố nhà binh lại có một người đàn ông “ra dáng” thế mà lại chịu để vợ sỉ nhục, lăng mạ?”

*

Đêm. Khi tất cả những hàng quán đã đóng hết. Chỉ còn hàng nước của chị Lan vẫn đơn độc với ánh đèn vàng, tôi ghé vào xin chị chén nước trà nóng. Hàng nước của chị lẫn vào bóng đêm. Chỉ có tôi và chị, không còn người khách nào khác. Tôi nhìn thẳng vào mặt chị, cố tìm ra một điểm gì đó mà tôi nghĩ sẽ thích. Nhưng trời tối quá, ánh đèn vàng chỉ đủ sáng cho tôi thấy một người đàn bà có lẽ trên 60, không hẳn, đen đúa, khô xác trong bộ quần áo cũng u buồn như mắt chị.

– Buổi sáng nay chị nóng giận gì mà to tiếng với ai thế? – Tôi bắt đầu thỏa trí tò mò.

– À, cái thằng chồng tôi. Một tháng tôi phải chửi nó mấy bận mới đỡ tức.

– Khiếp, chửi chồng như hát hay? – Tôi cười cợt “mô-kích”.

– Chửi nó thế thôi nhưng vẫn thương nó. Có bỏ được đâu!

– Ơ, thế hóa ra chị bắt nạt chồng à?

– Chẳng phải. Lắm lúc quẫn quá, chẳng biết làm cách nào thì xả vào nó. Nó biết nên nó nhịn đấy chứ phải thằng khác nó táng cho, chết đòn từ lâu rồi.

– Chị kể xem nào?

*

Tôi cứ thẽ thọt và chị bắt đầu kể những câu rời rạc.

Hùng- chồng chị, kém chị hai tuổi. Năm nay tròn 60. Thuở nhỏ, Hùng vốn là một thằng bé hiền lành nhưng hễ hàng xóm hở ra cái gì là ăn cắp cái đó. Ngày còn đi học, Hùng học cũng được nhưng suốt ngày bị bạn bè trêu chọc là con của bà say. Hùng chẳng thiết học nữa, năm lần bảy lượt bỏ học đi bụi, nhảy tàu Bắc Nam. Cũng vài ba lần bị công an bắt. Bà Nhã mẹ Hùng nổi tiếng khu phố này vì cái tội ngày nào cũng đúng tầm 9-10 giờ tối là thấy bà ngật ngưỡng say, lảo đảo về nhà. Bà say từ khi chồng bà – một cán bộ chính trị được Tổng cục chính trị cử đi chiến trường B2 cùng với một cán bộ đồng niên, cũng là hàng xóm nhà ông (người sau này lên tới trung tướng, lãnh đạo một đơn vị quân đội) bất ngờ mất tích, để lại một mình bà nuôi ba đứa con.

Bà Nhã đẹp, người cao ráo lại làm thương nghiệp nên hoàn cảnh gia đình không được xếp vào loại gia đình khó khăn và chẳng được ai xét chế độ gì. Cũng không hiểu số phận đen đủi làm sao mà chồng bà chết đến gần hai chục năm sau người ta mới truy tặng danh hiệu liệt sĩ cho ông. Bà Nhã và các con được hưởng chế độ liệt sĩ của chồng chỉ được mấy năm thì bà mất vì rượu và bệnh tật. Đấy là chuyện sau này. Còn sau khi chồng chết, bà Nhã suốt ngày uống rượu. Hàng xóm không bao giờ thấy bà có một người đàn ông nào khác. Trong chiến tranh có bao nhiêu người vợ bộ đội khi buộc phải xa chồng cũng say rượu như bà? Chắc là không ít. Mấy đứa con bà Nhã trong đó có Hùng vì vậy mà vất vưởng, lêu têu. Hùng nghiện, nó nghiện nặng lắm. Nó chỉ nghiện thuốc phiện chứ không chơi bất cứ loại nào khác. Nó cứ sống như một gã giang hồ thực thụ nhưng chưa bao giờ chém, giết ai. Hai mươi mốt tuổi, Hùng gặp Lan, một gái làng chơi khét tiếng. Khi Hùng vã thuốc mà không có tiền thì chính Hùng là người chở Lan đi tiếp khách, rồi ngồi đợi vợ lấy được tiền của khách mang đi mua thuốc. Chuyện đó, diễn ra nhiều lần trong nhiều tháng, nhiều năm, lúc mưa, lúc nắng, lúc gió bấc căm căm thốc ngược manh áo mỏng tang đậm chất làng chơi… cho đến khi Lan có bầu rồi sảy thai đứa con đầu lòng.

Chị Lan kể đến đây, giọng chị nghẹn lại. “Tôi không đẻ được nữa. Làm gái nhiều năm khiến tôi không thể có con. Tôi bàn với nó xin thằng Tôm từ trại trẻ mồ côi làm con nuôi. Cuộc sống chật vật thế mà tôi với nó cứ buộc nhằng nhịt với nhau không dứt ra được cô ạ. Có lúc nó ôm tôi nước mắt đầm đìa, bảo, hay là cô đi lấy thằng khác đi. Tôi chẳng thiết sống nữa. Tôi bảo nó, anh điên à? Còn thằng Tôm, nó phải có bố chứ? Anh chết nó không có bố thì nó lại như anh thôi!

Tôi nói phũ thế, nhưng trong bụng thương nó. Tôi già rồi không làm gái được chứ còn trẻ, tôi lại đi tiếp khách lấy tiền cho nó.

– Có khi nào chị bàn với anh ấy thu xếp lại cuộc sống không? Tôi bất ngờ hỏi chị.

– Thu xếp gì chứ? Tôi bỏ nghề bán dâm ngồi lại với quán nước này. Tằn tiện cũng đủ nuôi nhau. Hàng ngày tôi cho nó tiền đi uống bia cỏ. Nhưng nó buồn cô ạ. Những người cùng lứa nó bây giờ đều đã tướng tá cả, chỉ có nó chẳng có vẹo gì. Phố nhà binh này, tôi và nó đã chứng kiến đủ. Nó bảo, giá mà bố nó không hy sinh, mẹ nó không say rượu thì nó sẽ khác. Sau năm 1975, ông hàng xóm đồng niên đi B2 cùng với bố Hùng đã đeo lon trung tướng, về hưu ông ấy được vui vầy với con cái. Còn bố Hùng chỉ có nó là con trai duy nhất mà nó lại không có con, lại còn chẳng ra gì, nặng nợ cho cả gia đình. Nó ghê gớm, đào hoa nhưng tôi biết chẳng khi nào nó bỏ tôi. Còn tình nghĩa chứ.

Tôi nghe chị nói thế, tự nhiên cổ họng nghẹn đắng. Muốn ôm lấy chị nhưng lại sợ chị mắng cho là con dở hơi. Những cử chỉ sến súa có lẽ không hợp với người đàn bà này. Tôi đành nói:

– Thôi chị dọn hàng đi. Đã khuya lắm rồi đấy.

Tôi đứng dậy hít căng hơi phố. Phố đêm như bỗng thở dài…

Chũm, 19/4/2017

SỐNG VỚI NGƯỜI GIÀ

in Bút đàm/Gia đình

Cụ đang nằm thiêm thiếp ở thư phòng thì cứ thấy có tiếng gọi: ông ơi, ông ơi.

Bỏ mẹ, nhẽ nào mợ Cả lại cao hứng giữa trưa. Nỡm ở đâu, chúng nó thì ở nhà ráo. Giờ cụ xuống buồng mợ thì hỏng hết cả uy nghiêm. Như cái đợt phải giải thích mãi về chuyện xách nước giúp cho con Thắm nhà bên nó tắm.

Nghe kĩ thì hoá ra không phải mợ. Có thế chứ. Mợ độ rày xuân thu nhị kì mới làm tí vaseline gọi là chào mừng ngày lễ trọng. Sáu xịch tới nơi rồi, khó canh tác lắm.

Mợ hàng xóm. Gớm, lâu lâu cụ mới về làng chả hiểu ra làm sao. Chắc là ốm đau nằm một chỗ. Gọi thống thiết suốt buổi để đi vệ sinh mà không được.

Nghe giọng mợ có lẫn cả tiếng khóc, sự cay đắng, sự oán hờn mà cụ nổi cả da gà. Con người ta khi không còn giữ được sự tôn nghiêm cá nhân nữa thì quả là buồn bã lắm. Nhìn đâu cũng thấy tủi thân.

Bảo sao nhiều bà chỉ ước ao đẻ được con gái để sau này nó còn nâng đỡ. Thế nhưng cái sự đời không đơn giản. Kẻ nâng đỡ được nhau lúc ấy đa phần lại là Osin. Người thân dẫu yêu thương mấy nhưng khi kéo dài quá người ta cũng lâm vào khủng hoảng hành vi. Nhà có người bệnh thì cái sinh khí nó bay biến đâu mẹ sạch.

Cái đận cụ bị hắc lào thôi mà mợ nào cũng mặt như đưa đám.

Tình hình này, nhẽ ta cũng nên làm một khu dưỡng lão trong làng để các anh chị cao tuổi vào đấy sinh hoạt rồi thì các anh chị trẻ hơn cũng có chỗ học tập sống chung với người già. Thế thiết thực hơn nhiều xem cái phim Sống chung với mẹ chồng cái con tiều gì đấy.

Xã hội thì loạn mẹ phà lên bởi đạo đức rồi mà bọn câu view nó toàn đẻ ra đám con hoang xoáy sâu vào những thứ cay nghiệt mãi.

Chánh Bùi

CHÂN DUNG MỘT NGƯỜI MỘT ĐỜI BÁN RONG Ở SÀI GÒN

in Mưu sinh đất khách

Ngồi trước mặt tôi là một người phụ nữ gầy nhỏ lưng đã còng xuống nhưng đôi mắt vẫn con tinh anh và nụ cười thân thiện luôn nở trên môi. Nhìn dáng người như thế khó có ai nghĩ bà là người phụ nữ có hàng ngàn lượng vàng trong tay.

Tên thật của bà là Đỗ Thị Lan, sinh ra và lớn lên ở Đà Nẵng nhưng gốc quê ngoại ở Huế lại mấy chục năm bươn trải bán rong các loại bánh đặc sản xứ Huế nên mọi người thường gọi bà là Năm Huế. Dù đã 85 tuổi nhưng bà đi lại nhanh nhẹn và tinh mắt thính tai, tính tiền cho khách rất nhanh và không sai một cắc.

Mồ côi mẹ từ khi lên bảy tuổi, suốt những năm tháng tuổi thơ của bà sông với cha và mẹ kế. Không phải tình máu mủ lại sẵn tư tưởng hẹp hòi nên bà không được mẹ kế cho đi học, có được đôi ba chữ đủ để nhận mặt mệnh giá đồng tiền và tính tiền cho khách là do bà học lỏm được mỗi khi có dịp đi ngang lớp học của thầy đồ gần nhà. Năm lên 10 tuổi bà Lan bắt đầu cuộc sống mưu sinh buôn bán ở chợ đời. Cuộc sông vất vả và buôn bán đã hình thành nên ở bà một phẩm chất chịu thương chịu khó và chắt chiu tằn tiện để có tiền. Tiền với bà như là một phương châm cho mọi hành đông và ứng xử.

Năm 20 tuổi bà lấy chồng, vì chồng bà có mấy người anh theo cách mạng tập kết ra Bắc nên ông phải làm việc cho chế độ cũ để không bị bắt bớ. Năm 1956 bà bồng con theo chồng lên Buôn Ma Thuột vì ông làm việc ở đó. Công việc của bà lại vẫn là buôn bán nuôi con. Năm 1960 gia đình bà lại chuyển về Sài Gòn sinh sống, bà lại mở một tiệm cơm bình dân chủ yếu bán cho binh lính. Cho đến ngày gần giải phóng thì ông bỏ bà đi lấy vợ khác. Cái lý do mà ông thuyết phục và trấn an bà là: “Trước sau gì rồi cách mạng cũng thắng và chế độ cũ sẽ sụp đổ, mình phải lấy một người vợ Bắc để khỏi phải đi tù”. 37 tuổi đời một nách 8 người con nheo nhóc, bà đã phải gồng mình bươn trải nuôi con bằng đủ thứ nghề từ làm thuê làm mướn cho đến buôn bán miễn là kiếm được tiền để nuôi con. Nhiều khi bà phải xin đi rửa chén bát tiền công rẻ mạt để học nghề làm các loại bánh từ bánh khảo cho đến bánh bò rồi đến bánh nậm, bánh bột lọc, cuốn thịt, nem chua, tré… Những loại bánh đặc trưng của xứ Huế.

Khi đã học được nghề bà làm một gánh hàng rong đi bán, không có vốn bà phải xin được người ta bỏ mối bánh và lấy tiền sau. Rồi bà tự lực làm lấy bánh để bán, cứ 9h sáng hàng ngày bà gánh bánh đi bán đến 1h đêm mới về ngả lưng vài tiếng, 4h sáng bà lại dậy xay bột làm bánh và 9h lại gánh đi bán, cứ tuần tự ngày này qua ngày khác như thế.

Hơn 40 năm làm nghề bán bánh rong, có nhiều khi buôn bán bà bị trật tự chính quyền xua đuổi thậm chí là bắt ký cam kết không được bán hàng rong ở khu vực trung tâm thành phố. Bắt bà thì cứ bắt nhưng bảo ký cam kết thì bà không ký, bà bảo: “Tôi ký hay không ký thì cũng thế thôi nay tôi ký mai tôi lại bán, gánh hàng của tôi nuôi 8 người con, không cho tôi bán thì các con tôi chết đói à”. Thế rồi bà vẫn đi bán, mãi rồi người ta cũng hiểu và thông cảm và miễn thuế cho bà bởi bà bán rong nhưng rất có ý thức và trật tự lại biết giữ gìn vệ sinh.

Gánh hàng rong của bà không chỉ là quen biết mà còn được rất nhiều người ưa thích và tìm đến bởi bánh của bà làm rất cẩn thận và ngon. Bà bảo rằng: “đắt mấy người ta cũng tới ăn, miễn là ngon. Bánh và nem phải là loại gạo ngon, thịt với tôm phải tươi, làm phải sạch sẽ cẩn thận đảm bảo vệ sinh và an toàn. Chỉ cần mình làm ẩu một lần người ta ăn không ngon là sẽ mất uy tín và tiếng tăm, một chiếc bánh mình ăn lãi ít nhưng bán được nhiều chiếc lại giữ được khách thế là mình đã lãi nhiều” Bà tuyệt đối không bao giờ dùng loại bột chua hay hàn the và những loại thịt, tôm ôi thiu để làm bánh.

Phương châm và tôn chỉ của bà là kiếm tiền, bà nói bà rất thích tiền nhưng chỉ kiếm tiền bằng công sức chính đáng của mình chứ tuyệt đối không làm điều xấu. Đặc biệt bà rất vui vẻ nhưng nhẫn nhịn trong việc kiếm tiền. Khách hàng dù có khó tính, cự nự hay nặng lời nhưng không bao giờ bà to tiếng và nặng lời lại với khách. Bà bảo rằng: “Họ nói gì kệ họ, họ chê thì mình tiếp thu nhưng quan trọng là mình nhẫn để lượm tiền đi mua vàng”. Tất cả những người mua hàng của bà dù khi con gồng gánh hay cả khi đã có tiệm riêng thì bà vẫn luôn niềm nở và ngọt ngào dạ vâng, thưa cô thưa cậu chứ tuyệt đối không nói xẵng với ai.

Mấy chục năm bươn trải mưu sinh và nuôi dạy con cái đã rèn cho bà bản chất chịu thương chịu khó và tằn tiện chắt chiu, cứ nhìn vào cái cách bà thu tiền của khách rồi cẩn thận phân loại sắp sếp từng tờ mệnh giá khác nhau rồi cho vào túi ni lông cuộn cẩn thân là đủ biết bà trân quý đồng tiền đến mức nào. Từ khi còn làm thuê làm mướn cho đến khi tự mình buôn bán dù không biết chữ nhưng bà tính tiền bằng cách nhẩm rất nhanh và không bao giờ nhầm lẫn. Cái cách bà chắt chiu cũng rất căn cơ, bà nói: bà thích tiền lắm, cứ được chín đồng thì phải cố cho được mười đồng để tối đến tiệm mua vàng cất đi.

Chi tiêu trong gia đình bà cũng rất tằn tiện và tính toán để sao cho con cái vừa có ăn lại vừa học được cách tiết kiệm và quý trọng đồng tiền. Đối với các con bà rất quan tâm chuyện học hành, theo bà mình học được làm được thì người ta phục vụ mình mà không học được thì mình phục vụ người ta.

Chỉ với gánh hàng rong trên đôi vai gầy guộc vậy mà bà đã nuôi được 8 người con khôn lớn và học hành thành đạt. Hiện tại có 6 người con của bà đang sinh sống và làm việc ở các nước Mỹ. Đức. Canada, còn hai người con ở lại với bà cũng là bác sỹ làm việc ở một bệnh viện lớn của thành phố. Nói về chuyện cho con đi học và sinh sống ở nước ngoài bà bảo: “Người ta đóng tầu cho con đi nước ngoài, bà đây không đóng tầu nhưng cũng chẳng khác đóng tầu cho con đi”.

Chỉ với gánh hàng rong và đức tính chắt chiu tằn tiện mà bà đã mua được bốn căn nhà ở Sài Gòn, mỗi căn nhà có giá khoảng 500 lượng vàng. Vừa qua bà đã bán đi một căn 500 lượng để cho hai người con qua Canada học và sinh sống. Tuổi đã cao không còn đủ sức gánh hàng đi bán bà đã dùng một căn nhà trên một đường phố chính ở trung tâm thành phố để làm cửa hàng và vẫn chỉ bán những loại bánh như bao nhiêu năm bà vẫn bán. Làm ra tiền nhưng bà chỉ dành dụm để mua vàng cất và mua nhà chứ không cho các con tiêu xài hoang phí và để rồi chúng sinh ra lười nhác.

Nói về chồng bà nói bà không hận ông mà chỉ giận thôi, dù giận thì giận vậy nhưng khi cuối đời sức khỏe yếu ông trở lại sống với bà, bà vẫn chăm sóc ông chu đáo và khuyên nhủ các con “không được giận bố vì có bố với có các con”. Được ba năm thì ông mất.

Ngồi tâm sự với bà gần hết buổi sáng, dù vừa trò chuyện vừa bán hàng cho khách nhưng bà luôn tỏ thái độ chân tình và cởi mở. Biết tôi là nhà báo bà bảo: “ Cậu viết thì cứ viết thôi nhưng có sao thì nói vậy bà già rồi chả còn sống được bao nhiêu bà chẳng cần tô vẽ đâu”. Khi được hỏi sao nhiều tuổi rồi, kinh tế khá giả con cái trưởng thành rồi bà không nghỉ ngơi an dưỡng tuổi già? Bà vỗ lưng tôi mà rằng: “ Cậu hiểu cho, bà không làm là không chịu được, ngồi không buồn và ngứa ngáy chân tay lắm, bà sẽ làm đến khi nào không làm được nữa thì thôi”.

Thật khó có thể dung một người phụ nữ gầy gò nhỏ nhắn mà nghị lực lại phi thường đến vậy. Một cuộc đời gian truân vất vả từ tấm bé cho đến lúc tuổi già mà vẫn tảo tần vui vẻ yêu đời yêu cuộc sống đến vậy. Phải chăng lao động chính là sự rèn giũa và làm nên bản chất tốt đẹp của con người.

Trịnh Đình Nghi

1 3 4 5 6
0 0
Go to Top